Gadget

This content is not yet available over encrypted connections.

Monday, November 17, 2014

Lý giải hệ thống giai cấp của Mỹ

Bạn muốn biết người Mỹ nghĩ gì về đất nước mình? Bạn muốn hiểu sự giàu có đã sinh ra sự nghèo khổ ra sao? Hãy đọc Joe Bageant qua bản dịch "Understanding America's Class System"

Lý giải hệ thống giai cấp của Mỹ
Bóp còi nếu anh thích trứng cá muối

Giai cấp thượng lưu chính trị thì thế nào, hử? Năm triệu dollar cho lễ cưới của Chelsea Clinton, 15 ngàn dollar chỉ để thuê nhà vệ sinh có điều hòa nhiệt độ - những bé bi cỡ bự bằng thủy tinh và chrome với nước nóng và đủ mọi thứ. Những người đó không cần mang mặt nạ chống độc và mảnh giấy vệ sinh vuông nhợt nhạt nhỏ xíu.

Phải, thật choáng ngợp khi nhìn từ chỗ tồi tàn. Nhưng sự thật là khi chúng ta nhìn giai cấp thượng lưu chính trị, chúng ta thấy những con khỉ khiêu vũ, không phải là thợ đàn organ đang gõ nhịp điệu. Giai cấp chính trị Washington được moi lên từ dân thường giống như giai cấp cai trị được moi lên từ giai cấp chính trị. Ví dụ, họ không làm việc để sống bằng một công việc bình thường, mà kiếm tiền từ những thứ trừu tượng như đầu tư và luật pháp, cả hai thứ đó đều không làm ai bị sa ruột hay bị chứng ống cổ tay. Hay nói theo cách khác, giai cấp cai trị chả làm việc gì cả.

Trên phương diện tiền bạc, giai cấp chính trị Washington giàu hơn giai cấp lao động cũng cùng mức độ như giai cấp cai trị giàu hơn giai cấp chính trị. Điều đó tạo ra thứ gì đó để giai cấp chính trị phấn đấu. Cuối cùng, họ bắt chước các hành vi, khẩu vị và phong cách sống của giai cấp thượng lưu cai trị, và theo dõi các thành viên mới. Hơn nữa, quá trình lột xác bắt đầu với các trường đại học và liên hệ đúng đắn, đạt đến cực điểm khi chuyển tới Washington với đám sâu bướm trẻ trung tham vọng và đặc quyền đặc lợi nhất trong phần còn lại của thế hệ họ. 

Họ kiếm đủ tiền hoặc ít nhất phải giả vờ như vậy cho đến khi họ kiếm được. Năm mươi mốt trong số 100 thượng nghị sĩ Hoa Kỳ ít nhất là triệu phú – có vẻ như hơn cả mức đó, từ khi nhiều nhiều triệu dollar nhà ở và bất động sản được loại trừ khỏi các bảng kê khai chính thống. Ví dụ như trong nghị viện, giá trị tài sản ròng của Nancy Pelosi là 13 triệu hoặc 92 triệu dollar, phụ thuộc vào việc ai sẽ đếm. Việc họ không ngần ngại che dấu những con số lớn ấy là một điều huyền bí. 13 triệu, 92 triệu, sự khác biệt sẽ không thay đổi quan điểm của chúng ta về Nancy. Quan điểm của chúng ta là khoang đã đầy. Chật cứng luôn. Các thành viên tương đối nghèo của quốc hội, như Barney Frank, cũng gần triệu phú. Bảng kê khai của ông ta cho thấy giá trị tài sản ròng là 976 ngàn dollar. Suốt đời mình, tôi cũng không thể hiểu họ kiếm được bằng cách nào. 

Cùng với tập quán, giai cấp chính trị bắt chước các luật lệ và định kiến của giai cấp cai trị, nhất là điều cực kỳ cần thiết phải chấp nhận: Công chúng có trí tuệ tập thể của một con gà. Ok, điều đó rất khó phản biện vào lúc này, nhưng chúng ta phải duy trì tối thiểu là một chút bình đẳng bề ngoài chứ. Đằng nào cũng vậy, như một nhóm, thượng lưu chính trị nghĩ, nhìn và hành động giống nhau, và hành động vì lợi ích của bản thân. Điều đó làm cho họ thành một giai cấp. 

Mặc xác giai cấp vô sản, chỉ cần đếm tiền

Giai cấp chính trị đứng giữa tất cả chúng ta ở đây và nhóm thiểu số nhỏ bé của giai cấp cai trị tuyệt vời ở đó, bất kể đó là chỗ khốn kiếp nào. Không cần phải liếc mắt. Anh không thể thấy họ từ chỗ chúng ta. Cực kỳ thuận tiện để phủ nhận sự tồn tại của giai cấp cai trị.

Mặt khác, anh không cần phải nhìn một con chó đang liếm bi để biết điều gì được sắp đến – hay không đến. Sổ sách theo dõi thành tích của giai cấp chính trị là sổ công khai. Khi lớp triệu phú làm đệm cho thượng lưu, những kẻ trả tiền cho các chiến dịch tranh cử của họ, thì họ hoàn thành công việc. Họ chấp nhận việc cắt giảm thuế khóa đối với người giàu của chính quyền Bush. Họ xóa bỏ tín dụng thuế trên đầu trẻ em cho các gia đình có thu nhập thấp hơn 20,000 dollar. Họ “cải cách” sắc lệnh về quyền thuốc men ra khỏi bảo hiểm y tế. Họ cải cách chăm sóc sức khỏe thành hàng trăm tỷ lợi nhuận tăng thêm của ngành bảo hiểm.

Mặc dù vậy, giờ khắc đẹp đẽ nhất của giai cấp chính trị Mỹ xuất hiện vào tháng 9 năm 2008 khi cỗ máy tài chính tham lam của các công ty đầu tư Mỹ quật lại. Đảng Dân Chủ và Cộng Hòa, đa số ý kiến của doanh nghiệp và nhà chế tạo Mỹ kết hợp thành một nỗ lực lưỡng đảng vĩ đại trong lịch sử nước Mỹ. Chẳng làm gì hết, chúng ta đều đồng ý, ngoài việc mua lại 700 tỷ dollar các khoản “đầu tư xấu”. “Nếu không”, họ tiên đoán, thế giới sẽ tận số. Có nghĩa là cái hệ thống lừa đảo Ponzi cấp quốc gia mà họ luôn bán cho người dân Mỹ như là kinh tế Mỹ cuối cùng sẽ tiêu tùng.

Trong trường hợp có bất cứ sự hoài nghi nào của những kẻ cùng khổ, công chúng được nhắc nhở về việc họ sẽ tổn thất ra sao – có lẽ là mất sạch. Sâu trong hầm chưng cất, nhân viên túi đen của Goldman Sachs cấp điện cho “kinh tế” với đủ “các công cụ tài chính” dễ bùng nổ để lấy đi mọi căn nhà của người lao động, hay các khoản tiết kiệm hưu trí, mà ngành dược phẩm đã hút cạn đến vạch báo động. Điều gì đó phải hoàn thành trước khi ngành chăm sóc sức khỏe gom sạch, và tái cấp vốn cho cuộc hành trình gia đình.

Vâng thưa ngài, đó sẽ là “sụp đổ hệ thống”, nhờ Chúa, và nếu anh cần bằng chứng, hãy nhìn vào cái cách mà cả George Bush lẫn Barack Obama cùng chấp nhận rằng một số công ty Mỹ quá lớn để phá sản, do đó đây là lúc công chúng phải tát nước ra khỏi thuyền. Cùng lúc, các nhà kinh tế học vương giả đều nhất trí là vụ “cứu trợ” này cần có 10 nghìn tỷ dollar ở đâu đó dưới chân tháp – một ngọn tháp rất thấp. Mọi thứ rất nghiêm trọng và chúng ta phải làm điều đó. Đúng không? 

Trong một sự phản ứng bất thường của nhận thức thông thường, công chúng Mỹ nói “vớ vẩn”, với tỷ lệ 3 hay 4 trên 1, tùy từng khu vực. Điều đó không gây trở ngại cho thượng lưu chính trị và kinh tế nhiều. Đám vô sản thì biết quái gì cơ chứ?

Tiếp đó, giai cấp sở hữu kinh tế và chính trị thay ngựa giữa dòng, sau khi nhận ra rằng có nhiều món lợi bất ngờ cho những nhân vật chủ chốt trong việc cứu trợ các ngân hàng và công nghiệp lớn. Điều đó vi hiến, nhưng khốn kiếp, đó là điều mà Tòa Án Tối Cao ủng hộ. Giai cấp vô sản lầm bầm và chăm chú vào các chương trình truyền hình về những giảng giải không bao giờ thành sự thật.

Dĩ nhiên, đối lập đảng phái trở thành thứ mà trong những ngày đó – lằn ranh đẫm máu của những con linh cẩu gầm gừ - bầu chọn Obama có nghĩa là GOP cần phải lên án tổng thống mới để thể hiện. Hay ít nhất ỉa vào Phòng Bầu Dục, và sau đó phàn nàn về ông ta. Hầu hết các gã Cộng Hòa giữ chức vụ trong năm 2008 đều buộc phải lập luận công khai chống lại “gói cứu trợ sai lầm”, “gói kích thích”, và vụ bảo lãnh khổng lồ. Bên cạnh đó, một số kẻ khác giương lên khẩu hiệu sặc sỡ về “thị trượng tự do tự điều chỉnh”, ít nhất là đủ rộng để GOP nấp đằng sau trong hậu trường, nơi những thỏa thuận thật sự luôn là nhát cắt. Đó là nơi các công ty vũ khí đề xuất hệ thống, sử dụng các nghị viên và tướng lĩnh làm đại diện bán hàng. Đó là nơi phải hiểu rằng, như John Kenneth Galbraith chỉ ra lúc gần cuối đời, khi đã đủ an toàn để nói sự thật, “cổ đông chỉ là vật phụ thuộc, ai đó cầm túi cho doanh nghiệp, cổ phần chỉ là chip sòng bạc của các quỹ đầu tư mạo hiểm và Phố Wall,” và đối với những gã khờ khạo tin rằng chúng đánh lừa được Giao Dịch Tần Suất Cao – hay là Lừa Đảo Tốc Độ Cao. (Cảm ơn độc giả Brent B. đã cho tôi biết điều này).

À, nhưng tôi đã lạc đề. Có gì mới không? Điều cốt yếu là sương khói đã tan, tiền bạc nằm trong két của giai cấp thống trị, và một trò chơi xoay chai tìm ra con tốt thí để giải trí cho đám đông những năm tới. Ngọn lửa công cộng trên quảng trường trung tâm quốc gia của truyền thông luôn thu hút đám đông. 

Boaaaaaa! Obama sẽ không cho chúng ta chơi

May mắn là, đối với cả hai đảng, không có cái gì được gọi là trí nhớ chính trị Hoa Kỳ. Linsay Lohan hẹn hò với bạn cai nghiện, vận động viên trượt tuyến Riley Giles, phải, điều đó có thể ghi nhớ. Đảng Cộng Hòa chấm dứt chuyện tương tự, như sự phản bội nhỏ bé dưới thời Bush và Clinton Sền Sệt – tốt thôi, điều đó có thể giống như là lịch sử Ai Cập cổ đại. Sự thật là cả hai đảng buộc các ngân hàng áp lãi suất cao đối với các khoản vay mua nhà cho những người không đủ điều kiện, bởi vì lạm phát giá nhà do sự phình ra của bong bóng sẽ mang lại hàng tỷ dollar cho các nhà đầu tư lơn, những kẻ biết khi nào phải thoát thân. Họ sẽ còn ở lại khi mọi thứ ổn và khi bong bóng vỡ, họ sẽ kêu gào về “quá lớn để sập”. Chính quyền vốn không trải đời để bán chịu kinh tế, sẽ nhét cho họ hàng đống tiền. Đó là thứ mà các chủ ngân hàng gọi là tình huống đôi bên cùng có lợi: đằng nào thì chủ ngân hàng cũng kết thúc với đống tiền. 

Cùng lúc, tầng lớp thượng lưu Cộng Hòa vẫn cần một miếng thịt bò với gã da đen mới trong chuồng, kẻ sẽ đá vào mông họ và vẫn được ưa chuộng vào lúc này. Kẻ tốt nhất họ có thể đồng hành với vụ cứu trợ mà họ đã được phép bỏ vào quá ít. “Obama sẽ không cho chúng ta chơi với ông ta. Boaaaa!” Dĩ nhiên là một màn tung hỏa mù, do ông ta làm đúng những gì họ sẽ làm, những gã Cộng Hòa chuyển cho chủ ngân hàng mọi tờ bạc mà người dân có và ngay cả khi khốn kiếp là họ không có, nhưng có thể thanh toán trong, ồ, 100 năm tới hay tới tận ngày tận thế, hỏa mù tan đi, bất cứ ai xuất hiện đầu tiên. 

Điều cuối cùng, không ai ở Washington tranh chấp quyền áp đặt chính sách của giai cấp thống trị. Trên hết, giai cấp chính trị đồng ý rằng với giả thuyết chủ chốt của giai cấp thống trị: Công chúng chả đếch biết gì, chưa bao giờ và không bao giờ. Thế nên tốt nhất là đừng có chọc tức công chúng, không phải vì công chúng có quyền lực gì (quyền lực là tiền ở Hoa Kỳ và giới thượng lưu đã nắm cả), mà bởi vì các quan chức dân cử sẽ phải trả lời những câu hỏi đần độn của những người như kiểu Đảng Trà. Hay những kẻ sùng bái Ron Paul. Gawd!

Howard, có thể làm ơn về nhà không

Nước Mỹ luôn có một giai cấp cai trị, và nó luôn làm những điều vớ vẩn với thế giới mà nó không nên. Nhưng ít nhất giai cấp cai trị trong quá khứ thú vị và đa dạng, bởi vì nhiều dạng người Mỹ khác nhau đã trở nên giàu có.

Anh có những gã Texas liều lĩnh trong “đấu giá dầu”. Anh có những quý tộc bông và thuốc lá miền nam tham lam nốc đẫy uýt ki ngô, mơn trớn danh mục đầu tư và cô hầu da đen của họ. Anh có các nhà công nghiệp và các nhà môi giới bất động sản ở California, Florida, các nhà tư bản tài chính ở Boston Brahmins và New York. Có buôn rượu lậu ở chỗ nhà đầu tư chứng khoán Joseph P. Kenedy, chưa nói tới Prescott Bush mang tài sản tài chính của phát xít chạy qua chạy lại hồi Thế Chiến II. Họ là sản phẩm của các nền giáo dục khác nhau, trong một số trường hợp, không có giáo dục. Họ tới từ nhiều khu vực, từ khi nước Mỹ vẫn còn có các khu vực văn hóa khác nhau, trước khi bị thống trị và phân tầng hoàn toàn cho hiệu quả tối đa của chủ nghĩa tư bản.

Bất kể họ từng là gì, họ hiếm khi đần độn. Tôi biết Howard Hughes, một người có thể đạo diễn một bộ phim, và chế tạo một chiếc máy bay lớn nhất từng được chế tạo, 200 tấn, hoàn toàn bằng gỗ vân sam, chưa nói tới áo lót dây nhỏ cho cô nàng ngực bự Jane Russel. Ngừng lại và ngẫm nghĩ về Bill Gates và những món tráng miệng không màu sắc ngày nay. Hầu hết làm anh nhớ những gã lãnh chúa trộm cướp.

Nghĩ rằng Tony Hayward làm điều vớ vẩn? 

Hiện giờ, anh luôn nghe thấy điều đó: 1% trên cùng của người Mỹ sở hữu nhiều của cải hơn 45% người Mỹ còn lại ở phía dưới cùng cộng lại.

Tôi hiếm khi gặp một người Mỹ nghĩ rằng điều đó tốt, và hiếm khi gặp ai đó hiểu tại sao giai cấp thống trị giàu như vậy. Đơn giản là bằng cách thường xuyên nuôi dưỡng một chính quyền lớn hơn và phức tạp hơn, tạo ra các phức hợp luật pháp và kỹ thuật để tháo tiền quốc gia và toàn cầu chảy vào túi họ, và che chở cho những con lừa đương nhiệm của họ. Kết quả là 3.000 trang đạo luật chăm sóc sức khỏe (định nghĩa từng phần bánh cho từng thượng lưu doanh nghiệp), hay 2.000 trang NAFTA với 9.000 mã thuế sản phẩm. 

Khi công chúng bị chôn vùi trong đống hỗn loạn của văn bản luật pháp, giao dịch máy tính, mô hình hóa, vân vân, rất dễ dàng để lập luận rằng thế giới đã trở nên phức tạp đến mức các kỹ năng và tư duy để vận hành hệ thống là rất hiếm hoi và những ai có chúng thì thực sự thiên tài. Những kẻ đang ngụp lặn trong thế giới lơ lửng trên cao, chúng ta phải trả cho họ cả đống tiền mà không bao giờ hoài nghi quyết định của họ. Đó là lý do chúng ta có những gã vô dụng bị lãng quên như Timothy Geithner (kẻ không bao giờ có một công việc phi chính phủ trong đời gã), điều khiển Ngân Khố và hàng ngàn gã vô dụng khác của Đế quốc, đủ loại dân ủy lập pháp tí hon, cho tới Alan Greenspans của thế giới đó – một lão già đánh khinh kiêu căng vụng về không bao giờ đủ trải đời nhưng hiểu quy tắc: Trông bí ẩn và phá tan bất cứ thứ gì chính quyền có quyền. 

Trên thực tế, sự lựa chọn tự nhiên của chủ nghĩa tư bản dành cho kẻ xoàng xĩnh là cái cách British Petrolem xử Tony Howard, một kẻ không mấy may mắn bị quăng ra khỏi thuyền với độc cái quần lót vào dòng thác truyền thông của nhận thức công chúng. Theo như tin tức, con kỳ giông sẽ nhận được 18 triệu dollar, cộng với tiền lương hưu hàng năm 1 triệu dollar, khả năng tước bỏ chúng tạo ra một bản tin đẹp đẽ che đậy cho sự cẩu thả, trộm cắp và hăm dọa của BP. Thế là công chúng gào thét và ném trứng vào gã bù nhìn, kẻ kiếm được 1,6 triệu dollar/năm và giờ ngồi trên du thuyền “cố gắng lấy lại cuộc đời của gã”. Có ai thực sự tin rằng Tony Hayward làm chuyện vớ vẩn? Ồ, có thể là một số tin tức chuyển nhượng của BP, sự “thu hút” của họ đối với doanh nghiệp khác hay thứ gì đó tương tự Enron, bán thanh lý đến từng mẩu sắt vụn cho doanh nghiệp lớn khác với giá thỏa thuận, trong khi mọi người đang theo dõi tiểu thuyết saga về tên tội phạm cổ trắng xoàng xĩnh, Ken Lay. Tôi nghĩ chúng ta đã học được. Doanh nghiệp không thể chuồn đi; họ chỉ luôn chích thuốc, hút sạch tiền từ thế hệ này qua thế hệ khác.

Đám đông trước cửa 

Anh không bao giờ nghe thấy họ nói vậy, nhưng đám tân bảo thủ hiểu rằng họ có một vận đang đi xuống. Họ cũng biết rằng nếu họ muốn chia sẻ đồ ăn cắp của quốc gia, họ phải giành được trái tim và khối óc. Họ phải trông lễ độ và nghe có lý khi nhe răng và túm lấy cái ví của chúng ta. Hay nói cách khác, họ phải hiểu biết sắc sảo về chính trị và kinh doanh Hoa Kỳ - mặc dù cả hai chỉ là một.

Mặc dù vậy, hầu hết những gã tự do có giáo dục Mỹ, tin một cách đơn giản là trở thành tiến bộ sẽ mặc định làm cho họ thành những kẻ cứu rỗi đất nước – sự đúng đắn về đạo đức và trí tuệ trong mọi thứ. Bằng chứng là họ đọc nhiều hơn và suy nghĩ cở mở hơn hầu hết những gã bảo thủ, ngoại trừ khi đề cập đến vấn đề con gái họ hẹn hò với một gã thô lỗ tên là Ernst sống ở toa xe phía sau trung tâm thương mại. Họ là những người trong số giai cấp có học ở một quốc gia nổi tiếng với các trường học tồi tệ và đần độn, công chúng no nê và không hoài nghi. Giáo dục và tiếp cận giáo dục giờ là kẻ phân chia giai cấp căn bản của chúng ta. Cao học hiện giờ dành cho giới đặc quyền. Đặc quyền đó, hầu như là không liên quan đến chuyên môn hay sự nghiệp, là một tương lai phụ thuộc vào chính quyền. Tự do hay bảo thủ, cũng chả vấn đề gì mấy. Trên thực tế, phiếu bầu của giai cấp đặc quyền dễ tiên đoán hơn giai cấp lao động, người Hispanic hay da màu. 

Thế nên khi những gã tự do có giáo dục nhìn vào bản sao của tờ The Nation hay chương trình của Jon Stewart, họ thấy một cái nhìn ớn lạnh: Đám đông lực lưỡng vung vẩy túi trà và đòi cắt giảm thuế để trợ giúp cho các trường học và những cây cầu mới, Sarah Pralin trỗi dậy từ đám tro tàn trong chiến dịch của McCain để trở thành mục sư tối cao của bộ lạc thiếu bột cà ri, với một gã Mormon tên là Glenn Beck hô hào hàng triệu tín đồ chính thống chiếm đóng quốc gia. Họ cảm thấy điều gì đó thật sự tệ với nước Mỹ.

Ngay tức thì họ kết luận rằng người Mỹ sai lầm do sự lạc hậu, thiếu hiểu biết và giận dữ nhầm chỗ, và điều đó có thể giúp họ không tập hợp sau những tiêu chuẩn tiến bộ đang được phất lên. (Tôi không có tội trong suốt những năm qua, và tôi đang khôi phục nước Mỹ tự do, theo cách của tôi chứ không phải theo phe bảo thủ, nhưng hướng tới chế độ đĩ điếm, chính phủ của những con điếm. Ngôn ngữ thực. Tra google.). Không phải ngọn cờ tiến bộ đó được phất lên; những gã tự do Hoa Kỳ ném tiêu chuẩn 40 năm trước của họ đi để lao vào các công việc kỹ thuật dễ chịu, giảng dạy và hành chính trong chính quyền, trường đại học và tổ chức phi lợi nhuận. “À vâng”, họ rền rĩ, mọi người đã để chúng tôi sụp. “Họ hoàn toàn đáng ghê tởm!”, những gã tự do đồng ý. Họ vẫn đồng ý. Hãy đọc những bình luận trên tờ Hufftington Post hay Daily Kos.

Hay nhìn vào sự ngạo mạn đặc trưng của người miền trung nước Mỹ “bám chặt lấy Chúa và súng” của Barack Obama. Điều mà chúng ta làm. Mặc dù vậy, ngầm trong thông điệp của ông ta là cả Chúa và súng đều là cho thấy một giai cấp thất bại ngu dốt. Khi những đối thủ châm chích bình luận của ông ta, thì ông ta đã bao biện chúng bằng cách chỉ ra là ông ta đã nói “điều mà mọi người đều biết là sự thật”. Có nghĩa là mọi người trong giai cấp của ông ta, giai cấp tự do có giáo dục. Khó có thể tin rằng những người tiền nhiệm của họ là những người đàn ông và đàn bà tiên phong trong phiên tòa xử Scopes, ngày làm 8 tiếng, công đoàn, chống chủ nghĩa Mc Carthy, Cesar Chavez, quyền công dân cho người da màu.

Chó to ăn trước 

Tầng lớp cai trị nắm quyền lực thông qua bảo trợ cho cả hai đảng, những đảng cung cấp người ủng hộ. Họ bám sát hay theo dõi các lãnh đạo đảng của họ tương tự như mồi cá ép bám chặt lấy những con cá mập lớn, và cá thuyền hộ tống cá mập, hạnh phúc với phần thức ăn thừa. Cả hai đảng cung cấp các nhà hoạt động và các môn đệ với sinh kế, thông qua các chương trình hay lập pháp chỉ để làm cho người giàu giàu hơn.

Một ví dụ điển hình là nhà tâm lý học, tiến sĩ và nhân viên xã hội, những người khởi đầu quá trình về thuốc chống giảm đau hay ổn định tâm trạng của nửa quốc gia, một khái niệm làm những người hiểu rõ khái niệm nhà nước doanh nghiệp cực kỳ hốt hoảng. Họ làm việc nhờ vào tài trợ của chính phủ, hoặc nghiên cứu để xác định hành vi bệnh hoạn cần đến các dược phẩm tác động tâm lý mạnh mẽ.

Một sự ưa thích mới là ODD, sự rối loạn ương ngạnh phản kháng, trong đó trẻ con hành động giống như – đáng ngạc nhiên, đáng ngạc nhiên – những kẻ ngớ ngẩn trẻ mà trẻ con đôi khi có thể như vậy. Nổi loạn vị thành niên trở thành rối loạn tâm lý. Các dấu hiệu chuẩn đoán thông thường gồm có “thường xuyên cãi lại người lớn”, hành vi chưa từng thấy của trẻ vị thành niên cần đến thuốc chống tâm thần như Risperidone. Tác dụng phụ của Risperidone gồm thứ nhẹ như tiếng vo ve trong đầu, cương cứng khủng khiếp kéo dài hàng giờ, có khuynh hướng tiết sữa và tự tử. Phù!

Hãng dược phẩm lớn kiếm được thêm hàng tỷ dollar dưới danh nghĩa làm dịu đau khổ con người. Thực ra hàng triệu người đau khổ đã bị lãng quên, nhưng nếu là trường hợp này, sau đó là xã hội Hoa Kỳ đang chịu đựng. Không bao giờ sự đau khổ tâm lý mà xã hội chúng ta đang chịu đựng được công khai hỏi tới. Bởi vì câu trả lời là đại dịch hàng hóa công nghiệp tư bản chủ nghĩa, và khoa bệnh học tâm lý của nước Mỹ. Điều đó là tư vấn của Ngài Marx, người đã tiên đoán nhiều về điều đó, hay Arthur Barsky, người đã cập nhật định nghĩa về nó. 

Đối với người Mỹ, tự phán xét không phải rất hiếm, nguồn của môn bệnh học không tồn tại. Thiếu vắng trong tính cách quốc gia của chúng ta là tình yêu với hàng hóa công cộng, và trách nhiệm công dân tập thể đối với người khác. Nhưng nếu chúng ta thừa nhận trách nhiệm tập thể với các thành viên của xã hội, thì chúng ta phải giải quyết vấn đề giai cấp trong quốc gia này. Tốt hơn là kê đơn thuốc cho toàn bộ quốc gia. Để làm điều đó, anh cần một chính quyền lớn. 

Trong quá trình ấy, người đã giàu trở nên giàu hơn và các dân ủy còn lại của giai cấp trung lưu trở nên phụ thuộc hơn vào người giàu. Như biên tập viên và nhà văn bảo thủ Angelo M. Codevilla, chỉ ra trong một bài báo vào tháng 7 năm 2010: “Bằng đánh thuế và cắt xén hơn một phần ba những gì người Mỹ sản xuất ra, thông qua luật lệ cắm sâu vào đời sống Mỹ, giai cấp cai trị của chúng ta biến bản thân thành kẻ áp đặt giàu có và nghèo khổ”. Một phần ba là quá đủ để bỏ vào đĩa cân theo ý chí của họ. 

Hãy làm cho họ sững sờ với điệu foot work

Trong khi đó, đây là phần còn lại của chúng ta. Một đám đông lớn than vãn, những kẻ yêu gia đình, giống như chuyên gia và nông dân, tự do, yêu nước, những người kính chúa và những người theo tôn giáo bất đắc dĩ – những người vẫn tin rằng lao động vất vả là con đường đến thành công bất chấp bằng chứng, những người biết sự khác biệt bởi vì họ bán những chiếc xe đã qua sử dụng hay làm việc cho Bưu Điện Hoa Kỳ - những công dân hoài nghi hợp lý rằng thuế khóa của chính quyền chỉ để nuôi dưỡng những con quái vật, hay những người tin rằng, một lần nữa hợp lý, không có chính khách nào thật sự đại diện cho lợi ích của họ, và chính quyền giờ là công việc thiết kế xã hội cho mục đích kinh tế. Những người Thiên Chúa Giáo chính thống, đồng tính, kinh doanh nhỏ, Mỹ Latin, nông dân hữu cơ, ủng hộ tù nhân chung thân, ủng hộ phá thai, công nhân công đoàn trong các tổ chức chống công đoàn ở miền Bắc và miền Nam, giáo viên trường học, những người thuyết giáo – tất cả chúng ta đều cảm thấy bị chính quyền đe dọa.

Cùng lúc, để ngăn chặn cách mạng, giữ hợp đồng với lính đánh thuê và công nghiệp quốc phòng, chúng ta đã bị tẩy não thật lực để tin rằng Hoa Kỳ dẫn đầu thế giới về mọi thứ và phần còn lại của nhân loại sống ít thịnh vượng, ít tự do, thèm thuồng “phong cách sống” của chúng ta. Nói ngắn gọn, họ là những kẻ nhẹ cân hơn. 

Tiếp tục suy nghĩ, chúng ta có điểm chung là không ai trong chúng ta thích ý tưởng về giai cấp thống trị. Chúng ta không thích ngay từ đầu. Mặc dù vậy chúng ta từ lâu không có hành động hiệu quả, bởi vì việc xác định rằng chúng ta làm gì để thay đổi tất cả là bất khả thi. Trái lại, chúng ta phản ứng theo sự kiện. Đó là điều mà giai cấp thống trị muốn, bởi vì nếu chúng ta phản ứng, kết quả sẽ được kiểm soát bằng cách kiểm soát tác nhân kích thích. Hãy làm cho họ sững sờ với điệu foot work. Thế nên tác nhân kích thích đến với chúng ta nhanh hơn là chúng ta tưởng. Họ đại diện cho số mệnh, hay kết quả của “các sự kiện nhanh chóng thay đổi thế giới”, hay một vụ sụp đổ ngân hàng mà không ai có thể tiên đoán được – những điều mà chúng ta phải phản ứng ngay lập tức. Hầu hết chúng ta đầu hàng. Một lần nữa, đó chính là thứ mà giai cấp cai trị muốn chúng ta làm – trở thành một đám đông dễ bảo đồng nhất. 

Bởi vì sự phá hủy cách mạng của hệ thống kinh tế hiện thời sẽ phá vỡ kinh tế quốc gia thậm chí còn nhanh hơn quá trình ăn cắp hiện nay, chúng ta dường như muốn thấy một cuộc cách mạng toàn diện, lật đổ giai cấp cai trị. Hãy nhìn vào “Cách Mạng Đảng Trà” thảm hại, họ sẽ liên minh với GOP (đằng nào cũng đã điều khiển ở hậu trường của họ) vào năm 2012 nếu họ muốn trở thành một phần nhỏ. Sự ồn ào truyền thông về Đảng Trà không tạo ra cách mạng, họ không lật đổ giai cấp thống trị, những kẻ không quan tâm tới cơn thịnh nộ của đám đông, chừng nào điều đó còn chưa ảnh hưởng tới tiền bạc.

Bên cạnh đó, giai cấp thống trị nắm giữ tất cả tiền bạc, chưa đề cập đến truyền thông đưa tin cho công chúng về chuyện đang diễn ra ở đất nước. Họ kiểm soát chăm sóc ý tế, ngân hàng, quỹ hưu trí của chúng ta. Họ kiểm soát giáo dục hay thiếu giáo dục của chúng ta, và họ kiểm soát giá cả, số lượng và chất lượng thực phẩm chúng ta ăn. Họ kiểm soát chất lượng không khí mà chúng ta thở và sắp tới, thông qua tín dụng xả thải, thậm chí là giá chúng ta phải trả cho không khí đó. Quan trọng nhất, họ nắm giữ tập trung lật pháp và quyền lực chính phủ, chưa đề cập tới cơ chế mà cả hai đảng tự phong thêm quyền lực cho bản thân.

Đối mặt với tất cả những thứ đó là một công chúng rất đa dạng, không liên quan gì đến những thứ có thể được tuyên bố sau vài vại bia, không phải là về vũ trang hay sử dụng vũ khí để lật đổ giai cấp thống trị. Khi cuộc sống của anh và gia đình anh hoàn toàn bị kiểm soát bởi các cá nhân và vũ lực mà anh không thể thấy, anh sẽ không mạo hiểm. Đó không phải là nhu nhược. Đó là nhận thức thông thường.

Do đó, anh được cho phép với trò chơi có tên là hoạt động lập pháp. Đây là một quy trình quyền lực vô hình, được che đấu bởi các quy trình khác có tên là chiến lược quan hệ công chúng, nuôi dưỡng mình trong một quá trình khác có tên là truyền thông, để tạo ra “các quyết định mới” giống như anh phải nghe hay thấy. Có nhiều thứ mà anh không cần phải nghe. Ví dụ, NPR, tờ New York Times và hàng ngàn tờ báo khác từ chối sử dụng từ tra tấn để mô tả nhấn nước, trái lại liên hệ tới “các phương pháp thẩm vấn hung bạo”, thẩm vấn không bị ràng buộc, thẩm vấn tự do hay những lối nói trại tương tự. Sự tô vẽ bọc đường của NPR cho tra tấn của Hoa Kỳ là “từ tra tấn hàm chứa các ám chỉ chính trị và xã hội”

Nghĩ sao?

Sự thật là con đường khó đi

Sau nhiều thập kỷ tiêu dùng quân sự cực độ và xa lánh có chủ ý, và ý thức quốc gia xoay tròn trong những điều vớ vẩn chủ nghĩa tư bản thuần túy và hình bón của nó, cần phải nói cho người Mỹ biết là họ vẫn còn nhìn thấy đái thẳng, rất ít người thừa nhận bất cứ loại sự thật nào. Mặc dù vậy một bộ phận người Mỹ thấu hiểu sự thật của những chuyện đang xảy ra với đất nước – điều này phải được mua và thanh toán bởi giai cấp thượng lưu trong một quốc gia được coi là không giai cấp. Họ bắt đầu nhận ra rằng, khi họ thực sự điều hành đất nước, họ cũng vô quyền lực như các cá nhân – ngay cả các thành viên của giai cấp chính trị - và phục vụ ý chí phổ biến của người chủ thực sự. Đó là con đường dài mà chúng ta phải chấp nhận như là trạng thái tự nhiên, một số điều mà chúng ta không thể thay đổi, và cũng không biết phải đặt câu hỏi ra sao bởi vì giống như khí quyển, chúng đã có sẵn.

Sự thật cao hơn là điều gì đó mà chúng ta nhận ra khi chúng ta đối đầu với chúng. Chúng ta có thể không có từ ngữ chính xác nhưng chúng ta cảm thấy chúng trong máu thịt mình. Trực giác là ngọn lửa đầu tiên ở nơi xa xăm. Không thể nói rằng chúng ta luôn lựa chọn không nhìn về phía sự thật, hay hoàn toàn không tìm kiếm nó. Hiếm khi là một cái nhìn dễ chịu, trong cái nhìn đầu tiên là sự thật. Ngay cả thứ tốt nhất trong chúng tới gõ vào những cái chuông báo động.

Tôi nghĩ về độc giả trẻ, Brent B, người đã bỏ thời gian để gửi thư điện tử cho tôi hiện nay và sau đó. Hôm nay anh ấy viết, tóm tắt điều duy nhất mà tôi chắc chắn: 
Khó có thể biết sự thật trong thế giới này, nó giống như điều gì đó trong cái chết của bạn, nhưng đôi khi bạn vẫn cần phải biết nó

3 comments:

  1. Ngồi labo buồn ngủ quá, nên tranh thủ ngó qua trang của anh Nỡm :)) em đọc bài này nhưng thấy hơi khó hiểu một số chỗ, nếu anh biết thì chỉ cho em nhé. Em đánh số luôn cho tiện.

    1. " Họ “cải cách” sắc lệnh về quyền thuốc men ra khỏi bảo hiểm y tế. Họ cải cách chăm sóc sức khỏe thành hàng trăm tỷ lợi nhuận tăng thêm của ngành bảo hiểm." Em hiểu là thuốc men bị loại ra khỏi bảo hiểm y tế, tức là thụt lùi đi về sự chăm sóc y tế, nhưng ngành y tế lại thu được lãi to? Có phải lãi vì người dân phải tự bỏ tiền túi ra mua thuốc, giống như đoạn sau có nói là ngành dược phẩm hút cạn túi tiền của người về hưu?

    2. "Tiếp đó, giai cấp sở hữu kinh tế và chính trị thay ngựa giữa dòng, sau khi nhận ra rằng có nhiều món lợi bất ngờ cho những nhân vật chủ chốt trong việc cứu trợ các ngân hàng và công nghiệp lớn. Điều đó vi hiến, nhưng khốn kiếp, đó là điều mà Tòa Án Tối Cao ủng hộ. Giai cấp vô sản lầm bầm và chăm chú vào các chương trình truyền hình về những giảng giải không bao giờ thành sự thật."

    Cụ thể vi hiến ở đây là như thế nào nhỉ?

    3. "Ngừng lại và ngẫm nghĩ về Bill Gates và những món tráng miệng không màu sắc ngày nay. Hầu hết làm anh nhớ những gã lãnh chúa trộm cướp. "

    Em không hiểu ông muốn ám chỉ điều gì ở Gates?

    4. Những gã tự do là ai?

    5. "Hãng dược phẩm lớn kiếm được thêm hàng tỷ dollar dưới danh nghĩa làm dịu đau khổ con người."

    Phải chăng là các công ty dược phẩm của Mỹ đặt điều ra bệnh tật của người dân để thu lợi nhuận?

    ReplyDelete
  2. 1. Loại bỏ quyền được cung cấp thuốc men ra khỏi bảo hiểm y tế, tức là giúp cho ngành bảo hiểm y tế lãi to, vì giờ bệnh nhân muốn có thuốc chữa bệnh thì phải mua thêm các gói bảo hiểm nữa.

    2. Ở Mỹ thì quan tòa có thể quyết định luật có phù hợp với hiến pháp hay không trong từng vụ án. Trong một vụ án mà quan toàn quyết định một đạo luật vi phạm hiến pháp thì đạo luật đó sẽ không được áp dụng để xét xử vụ án đã nêu. Trong trường hợp có tranh chấp về tính hợp hiến của một đạo luật thì Tòa Án Tối Cao sẽ xét xử, nếu đạo luật đó được Tòa Án Tối Cao phán quyết là hợp hiến thì nó sẽ được áp dụng, ngay cả khi nhiều người coi nó là vi hiến.

    3. Tác giả muốn ám chỉ những người giàu ngày nay là những kẻ không bản sắc, thiếu sức mạnh, đam mê và sáng tạo như những người giàu trước kia.

    4. Những gã tự do thường dùng để chỉ tầng lớp trung lưu theo cánh tả ở Mỹ.

    5. Tức là với danh nghĩa làm dịu đau khổ của con người nhưng đồng thời họ cũng đem đến những đau khổ khác, hoặc biến các hiện tượng xã hội thành hiện tượng bệnh lý để kiếm tiền.

    ReplyDelete
    Replies
    1. em cám ơn anh nhiều, mọi thứ dễ hiểu hơn rồi ạ :D

      Delete