Gadget

This content is not yet available over encrypted connections.

Thursday, October 30, 2014

Tony Buổi Sáng và trò tống tiền bằng tinh thần dân tộc

Trò tống tiền bằng tinh thần dân tộc trước đây có công ty cafe Trung Nguyên, với câu khẩu hiệu rất oách "Uống cafe Trung Nguyên là yêu nước", nhưng Trung Nguyên không quảng cáo cafe Trung Nguyên bằng hình ảnh người trồng cafe Việt Nam mà bằng mấy ông nhạc sĩ cổ điển Châu Âu từ xưa lắc. Người Việt Nam yêu nước thì phải uống cafe Trung Nguyên, còn công ty cafe Trung Nguyên yêu nước thì quảng cáo bằng người nước ngoài.

Giờ lại có trang Tony Buổi Sáng, với bài viết "Cô bán hàng mỹ phẩm ở Seoul", nói chuyện Hàn Quốc để ám chỉ chuyện Việt Nam, cũng trò tống tiền tinh thần dân tộc, nhưng trang Tony Buổi Sáng nguy hiểm hơn công ty Cafe Trung Nguyên ở chỗ trắng trợn bịa đặt và xuyên tạc lịch sử.

Về góc độ lịch sử văn hóa

Bài viết của trang Tony Buổi Sáng được mở đầu bằng một đoạn như sau:

Thập niên 60, Hàn Quốc là 1 trong những nước nghèo đói nhất châu Á. Năm 1968, người Hàn quyết định mang sách giáo khoa của người Nhật về dịch sang tiếng Hàn và giảng dạy, ngoại trừ các môn xã hội như địa lý, lịch sử và văn học. Lúc đó cũng có nhiều người chỉ trích vì tính sĩ diện của người Hàn Quốc rất cao, lẽ nào lại không tự soạn được một bộ sách giáo khoa. Nhưng họ vẫn quyết tâm thực hiện, vì để có chương trình giáo dục đó, người Nhật đã mất cả trăm năm cải biên từ cách đào tạo của giáo dục phương Tây phù hợp với đặc trưng châu Á, bắt đầu từ thời Minh Trị Thiên Hoàng. Để rút ngắn khoảng cách, chẳng có cách nào ngoài việc lấy kinh nghiệm của người đã thành công, thời gian thay vì mày mò tìm hiểu, mình dùng để lo việc khác, hay hơn. Vì Hàn Quốc muốn trở thành một bản sao mới của Nhật, nền kinh tế dựa trên lòng tự hào dân tộc, tính kỷ luật và đạo đức của toàn thể xã hội.

Đọc những dòng được rất nhiều độc giả trẻ Việt Nam tung hô nhiệt liệt này, điều mà tôi thốt lên là: Ôi, giọng điệu của một gã phát xít Nhật! Họ viết như thể Triều Tiên là một dân tộc mông muội, ăn lông ở lỗ nhờ có ánh sáng văn minh Nhật Bản mới vươn lên được. 

Vào năm 1875, chính quyền Nhật Bản gửi một chiến hạm tới đảo Ganghwa của Triều Tiên và gây sự. Sau đó Nhật Bản buộc Triều Tiên phải ký Hiệp Ước Nhật-Triều 1876. Sau Hiệp Ước 1876, Nhật Bản buộc Triều Tiên phải mở cửa ba cảng là Wonsan, Busan và Incheon cho thương mại. Khi cảng Wonsan được mở cửa vào năm 1879, người Triều Tiên đã cải cách trường học truyền thống để lập ra trường học kiểu phương Tây đầu tiên theo mô hình của Nhật. Cũng kể từ sau năm Hiệp Ước 1876, Triều Tiên đã ký kết các hiệp ước khác với Hoa Kỳ vào năm 1882, với Anh và Đức năm 1883. Vào những năm 1880, Triều Tiên đã tích cực trao đổi kiến thức với phương tây. Tức là từ sau năm 1876, Triều Tiên đã bắt đầu mở cửa, học tập các kiến thức khoa học của nước ngoài cũng như tổ chức trường học theo kiểu phương tây.

Triều Tiên đã sử dụng sách giáo khoa của Nhật Bản từ rất sớm chứ không phải đến tận năm 1968 mới dùng. Vào đầu những năm 1900, các nhà toán học Triều Tiên đã biên tập lại các sách giáo khoa toán học của Nhật Bản và sử dụng cho trường tiểu học và trung học cơ sở của Triều Tiên. Ngoài ra họ cũng viết các sách giáo khoa về toán học khác dựa trên sách của các nước phương tây. Các sách giáo khoa về toán học của Nhật Bản đã được sử dụng trong một thời gian dài cho tận tới khi Triều Tiên giành được độc lập.

Vào năm 1910, Nhật Bản chính thức sáp nhập Triều Tiên vào lãnh thổ Nhật Bản. Kể từ đó Nhật Bản kiểm soát hoàn toàn hệ thống giáo dục của Triều Tiên. Tất cả mọi thứ ở Triều Tiên đều phải theo làm mô hình Nhật Bản. Hệ thống trường Nhật dạy bằng sách giáo khoa Nhật rất phát triển, các gia đình thượng lưu và giàu có Triều Tiên thường theo học trường Nhật. Ngôn ngữ và văn hóa Nhật được phổ biến rộng rãi ở Triều Tiên. Cho đến năm 1945 có tới 16% người Triều Tiên nói được tiếng Nhật. Sau khi giành được độc lập, chính quyền Hàn Quốc đã phải ra lệnh cấm sử dụng các sách giáo khoa bằng tiếng Nhật ở Hàn Quốc.

Vào cuối những năm 1950, sau khi đã chán ngấy những món hàng nhái Châu Á, chính quyền Hàn Quốc cải cách hệ thống giáo dục sang kiểu Mỹ, xây dựng các trường học theo tinh thần của nhà triết học John Dewey. Hệ thống trường thực nghiệm ở Việt Nam sau này mà giáo sư Ngô Bảo Châu từng học cũng được xây dựng theo tinh thần đó. Song thời gian tồn tại của chính sách mới rất ngắn ngủi, một cuộc đảo chính đã phá hủy tất cả mọi thứ.

Vào năm 1961, Park Chung-hee, một sĩ quan quân đội tốt nghiệp trường quân sự Nhật Bản và từng làm việc cho Nhật đã đảo chính và thiết lập chế độ độc tài quân sự, ông này chính là bố của đương kim tổng thống Hàn Quốc. Đến tận năm 1965 Hàn Quốc mới ký hiệp định bình thường hóa quan hệ với Nhật Bản. Trong thời kỳ cầm quyền Park Chung-hee đã ban lệnh thiết quân luật, vô hiệu hóa Quốc Hội, xóa bỏ Hiến Pháp và phổ thông đầu phiếu. Sinh viên các trường đại học biểu tình chống chế độ độc tài liên miên. Do Park Chung-hee và các thành viên chính phủ hầu hết xuất thân là cựu quan chức của chính quyền phát xít Nhật, đường lối chính trị lại theo xu hướng thân Nhật, nên bài Nhật trở thành một trong những vũ khí chính trị của người dân Hàn Quốc để chống lại chế độ độc tài. Park Chung-hee đã đàn áp rất khốc liệt các phong trào đối lập đặc biệt là trong vấn đề lên án tội ác chiến tranh của Nhật Bản. Sau khi Park Chung-hee bị ám sát vào năm 1979, chính quyền Hàn Quốc đã nới lỏng sự đàn áp đối với các phong trào đối lập, tinh thần bài Nhật của người Hàn Quốc lập tức bùng phát. Kể từ đó đến nay, hầu như không năm nào mà người Hàn Quốc không lên án chính quyền Nhật Bản chỉnh sửa sách giáo khoa về lịch sử để che đậy các tội lỗi ở Hàn Quốc thời kỳ 1910-1945, họ còn lên án cả chính quyền Hàn Quốc tìm cách sửa sách giáo khoa lịch sử để bào chữa cho những người đã hợp tác với người Nhật thời thuộc địa.

Trang Tony Buổi Sáng cho rằng nhờ dùng sách giáo khoa Nhật Bản, được đúc kết từ hàng trăm năm văn minh nhân loại nên người Hàn Quốc đã thoát khỏi nghèo khổ, nhưng không giải thích tại sao suốt gần một thế kỷ trước đó người Hàn Quốc cũng dùng những sách giáo khoa Nhật Bản mà đến những năm 1960 vẫn nghèo nhất Châu Á. Thậm chí trong một thời gian dài, suốt 35 năm Triều Tiên được tổ chức y hệt như Nhật Bản, học trực tiếp từ người Nhật, được người Nhật quản lý, vậy tại sao sau này họ còn phải thành bản sao của Nhật Bản?

Trang Tony Buổi Sáng cũng quên không giải thích tại sao Hàn Quốc không dùng các sách giáo khoa về địa lý, lịch sử và văn học. Lý do rất đơn giản, sách giáo khoa của Nhật Bản thường xuyên tạc lịch sử và địa lý Triều Tiên. Ví dụ một cuốn sách giáo khoa lịch sử Nhật Bản dùng cho học sinh trung học trước năm 1945 viết là vua Triều Tiên đã bán nước cho đế quốc Nhật Bản. Còn gì sỉ nhục người Hàn Quốc hơn thế nữa? Trang Tony Buổi Sáng có thể chọn nhiều thứ khác để nói về điều thần kỳ Hàn Quốc, song nếu lựa chọn sách giáo khoa và giáo dục thì đã đụng đến một vấn đề mà ngay cả người Hàn cũng cảm thấy rất khó nói.

Hệ thống giáo dục của Hàn Quốc có rất nhiều loại trường, sách giáo khoa của họ cũng có nhiều bộ chứ không phải là một bộ duy nhất. Bộ sách giáo khoa của Nhật được dịch ra tiếng Hàn cũng chỉ được giảng dạy ở một số trường nhất định, kiến thức khoa học của Nhật không thể phổ biến rộng rãi như dưới thời Triều Tiên bị Nhật cai trị. Mặt khác những sách giáo khoa Nhật không ngừng bị những người theo phong trào bài Nhật nhất là giới trẻ đả kích và tẩy chay. Do vậy, gán cho bộ sách giáo khoa Nhật Bản có tác dụng thần kỳ thì quả thật là nực cười.

Tinh thần bài Nhật của người Hàn Quốc rất cao. Mặc dù bình thường hóa quan hệ từ năm 1965, nhưng đến tận năm 2003 các bài hát Nhật Bản vẫn bị cấm phát trên truyền hình Hàn Quốc. Trên báo chí ở Hàn Quốc thường xuyên xuất hiện các tranh châm biếm về sự sa đọa của văn hóa Nhật Bản. Người Hàn Quốc luôn cho rằng tất cả những gì tinh hoa nhất của văn hóa truyền thống Nhật Bản, như Judo, Karate, kiếm đạo, cắm hoa, Chanoyu hay trà đạo đều có nguồn gốc từ Triều Tiên. Vào năm 2005, một nhà hàng ở Seoul còn treo biển "Cấm chó và người Nhật Bản", một sân golf nổi tiếng trương biển "Không phục vụ người Nhật". Không hiểu với sự thù ghét như vậy có người Hàn Quốc nào dám tuyên bố học theo tinh thần Nhật Bản không?

Về góc độ kinh tế

Những cái loa của giai cấp tư sản thường gán cho giai cấp tư sản sứ mệnh dẫn dắt một quốc gia về kinh tế. Mô tả mọi thành công về kinh tế của một quốc gia như là sự phát triển của giai cấp tư sản. Thật nực cười khi tuôn ra hàng tràng giang đại hải những thứ kiểu như nước ngoài có gì hay gì mới, giai cấp tư sản chỉ cần cho người sang đó học rồi về làm với sự ủng hộ của người trong nước, thế là hóa rồng hóa hổ ngay.

Khi đọc được những dòng mà trang Tony Buổi Sáng viết như: "Không ai biết trong 20 năm đó, cả dân tộc Hàn Quốc đã nắm chặt tay với quyết tâm thoát nghèo như thế nào", thì đương kim tổng thống Hàn Quốc sẽ khóc hết nước mắt, tặng ngay cho trang Tony Buổi Sáng một huân chương hữu nghị Việt-Hàn to oạch trong một buổi lễ có các ụ pa đẹp giai hát hò và vỗ mông đành đạch để góp vui. Cho tới năm 1973, có 300.000 lính Hàn Quốc bận đi đánh Việt Cộng thuê cho Mỹ ở chiến trường Việt Nam nên đâu có nắm tay được. Việc đầu tiên khi Park Chung-hee lên nắm quyền là bắt giam 24 chủ nhân của các công ty lớn nhất Hàn Quốc để ép họ phải cam kết ủng hộ chính sách kinh tế của ông ta, chỉ có chủ tịch của công ty Samsung thoát nạn vì đang ở nước ngoài, nhưng khi quay về nước cũng bị bắt luôn. Thế nên cái sự "nắm tay chặt tay với quyết tâm" ấy đối với nhiều người là sự cưỡng bức. Park Chung hee cũng đã ký hiệp định bình thường hóa quan hệ với Nhật Bản bất chấp ý muốn của người Hàn Quốc, thay vì đòi bồi thường chiến tranh thì chấp nhận các khoản viện trợ và cho vay lãi suất thấp, đồng thời từ bỏ quyền được kiện chính quyền Nhật Bản về tội ác chiến tranh của người dân Hàn Quốc. Chính điều đó đã gây ra làn sóng phản đối dữ dội. Sinh viên và thanh niên biểu tình chống chế độ độc tài liên miên, họ không nắm tay với chế độ độc tài như trang Tony Buổi Sáng viết. Nhà độc tài Park Chung-hee bị giám đốc cơ quan tình báo bắn chết trong một cuộc họp được cho là Park đã ra lệnh đàn áp một cuộc biểu tình ngay cả khi phải gây nguy hiểm cho tính mạng của 30.000 người Hàn Quốc. Cái câu mà trang Tony Buổi Sáng viết thì người Hàn thường xuyên hiểu ngược lại, tức là họ bị cưỡng bức phải làm theo những gì chính quyền muốn.

Một chi tiết nhỏ mà trang Tony Buổi Sáng không chú ý khi ca ngợi sự mẫn cán của tập đoàn Lotte. Tập đoàn đó mặc dù do người Hàn Quốc làm chủ nhưng là công ty Nhật Bản, được thành lập và phát triển ở Nhật. Ban đầu họ chỉ là một xưởng sản xuất bánh gạo nhỏ và phất lên nhờ trúng thầu cung cấp hàng hóa cho các căn cứ quân sự của Mỹ ở Nhật Bản. Sau này, dưới chế độ Park thân Nhật Lotte mới mở rộng việc kinh doanh ở Hàn Quốc.

Một điều cần lưu ý là Hàn Quốc, một trong các con hổ Châu Á, thường được đưa vào chương trình giảng dạy kinh tế như là một hình mẫu của chính sách phát triển kinh tế nhờ khuyến khích xuất khẩu, tức là bán hàng cho nước ngoài. Hình mẫu Hàn Quốc đã nhiều năm được dùng để phê phán mô hình phát triển nhờ thay thế hàng nhập khẩu mà Việt Nam từng theo đuổi, tức là tự sản xuất lấy mọi thứ, trong các trường đại học ở Việt Nam hơn một thập kỷ trước đây. Hàn Quốc phát triển thần kỳ trong những năm 60-80 của thế kỷ trước là nhờ hàng rào thuế quan khốc liệt ngăn chặn hàng nhập khẩu và tài trợ cho các doanh nghiệp xuất khẩu, tức là họ giàu lên nhờ xuất khẩu chứ không phải dựa vào thị trường nội địa nhỏ bé. Hoàn cảnh kinh tế Hàn Quốc lúc đó cũng rất thuận lợi khi nhận được nguồn vốn đầu tư và viện trợ dồi dào từ Nhật và Hoa Kỳ đổ vào. Triết lý kinh tế chế độ Park Chung-hee lúc đó là bản sao của triết lý Nhật Bản, khẩu hiệu của họ rất ngắn gọn: "dân nghèo, quốc gia mạnh" tức là người dân phải hy sinh vì quốc gia. Chính quyền Park Chung-hee đã đứng ra vay tiền nước ngoài rồi cho các doanh nghiệp thân hữu vay lại với lãi suất bằng không, đó là nguyên nhân họ lập lên các cheabol và có tới 9/20 cheabol của Hàn Quốc có nguồn gốc từ tỉnh quê hương của nhà độc tài Park Chung-hee. Gánh nặng chi phí đổ lên đầu người dân, mọi người phải thắt lưng buộc bụng, thanh niên Hàn phải bán mạng ở chiến trường Việt Nam, phụ nữ Hàn phải làm lụng cực nhọc ở Đức, để kiếm tiền bù đắp chi phí của chính sách kinh tế mà chính quyền Park Chung-hee áp dụng. Một nhóm nhỏ các tài phiệt đã "nắm chặt tay" nhau để kiếm lãi to trên sự hy sinh (bị ép buộc) của cả dân tộc Hàn Quốc.

Từ sau cuộc khủng hoảng kinh tế tài chính Châu Á năm 1997, câu chuyện cổ tích hiện đại đã trở thành ác mộng, Hàn Quốc rơi vào nợ nần và trì trệ, bắt kịp Nhật Bản, Châu Âu hay Hoa Kỳ đối với Hàn Quốc giờ là chuyện không tưởng. Thậm chí họ còn bị Trung Quốc vượt qua rất xa, mặc dù Trung Quốc đến tận năm 1979 mới mở cửa. Các giáo sư kinh tế ở Việt Nam đã từng ca ngợi mô hình kinh tế Hàn Quốc nhiệt thành cách đây hơn chục năm thì giờ thậm chí không còn nhớ tới. Lý do là thời thế đã đổi thay, các hiệp định tự do thương mại không cho phép bảo hộ thương mại nữa, nguồn vốn nước ngoài không còn dồi dào và các chính phủ cũng không thể đứng ra vay tiền nước ngoài để cho các công ty lớn vay lại một cách phổ biến.

Người Hàn Quốc phải dùng những đồ xấu xí chất lượng tồi là do chính sách bảo hộ thương mại khốc liệt hồi đó, và cũng chính là cách Park ưu đãi cho các tập đoàn thân hữu với ông ta, chứ chả phải họ có tinh thần dân tộc gì. Nhưng tầng lớp giàu có thì chưa bao giờ chịu ảnh hưởng. Dưới thời Park Chung-hee, viện trợ của Hoa Kỳ chiếm tới 50% ngân sách dân sự và 75% ngân sách quân sự, phần lớn số tiền đó bị các quan chức chính quyền và tướng lĩnh quân đội biển thủ và dùng để mua hàng tiêu dùng ngoại nhập.Tầng lớp giàu có ở Hàn Quốc coi đồ ngoại nhập giá cao là thứ thể hiện đẳng cấp của họ. Sau khi lệnh cấm đi nước ngoài bị dỡ bỏ năm 1988, các gia đình Hàn Quốc giàu có đã gửi con cái ra đi học tập ở nước ngoài ngày càng nhiều, nói theo kiểu hiện đại là họ đã mua dịch vụ giáo dục của nước ngoài.

Trang Tony Buổi Sáng viết:

Người Hàn Quốc, dù dân thường hay sếp lớn, tất tần tật mọi thứ họ dùng phải Made in Korea, dù lúc sản phẩm kém cỏi còn xấu xí và đầy lỗi của thập niên bảy mươi hay hiện đại như bây giờ. Mỗi cá nhân chịu thiệt thòi một chút thì đã sao. Nếu người tiêu dùng không ủng hộ sản phẩm nhem nhuốc của thời khởi nghiệp, thì doanh nghiệp còn tồn tại đâu mà có sản phẩm tinh xảo sau này?

Đây chính là trò tống tiền bằng tinh thần dân tộc mà tôi muốn nói tới. 

Nếu ai đó nói với bạn về việc ủng hộ hàng nội địa xấu xí giá cao nhân danh tinh thần dân tộc thì hãy trả lời như sau: Việc ủng hộ hoàn toàn đúng, song tại sao doanh nghiệp không bày tỏ lòng yêu nước bằng cách cung cấp cho người tiêu dùng hàng hóa tốt giá rẻ, có thiệt lợi nhuận một chút thì vấn đề gì đâu?

Nếu họ vẫn chưa hài lòng, thì bạn hãy viện dẫn đến lý trí của các nhà khoa học kinh tế như sau: Một doanh nghiệp sản xuất hàng hóa chất lượng tồi, giá cao, ế không bán được cho ai thì có nghĩa là họ đang sử dụng lãng phí tài nguyên của quốc gia. Ủng hộ họ tức là bao che cho sự lãng phí tài nguyên quốc gia. Yêu nước như thế bằng mười hại nước.

Nếu bạn là người lao động mà nghe được câu khẩu hiệu trên thì hãy nhớ rằng: Tiêu dùng hàng hóa chính là để tái tạo ra sức lao động của bạn. Nếu bạn vì tinh thần dân tộc mà dùng những hàng hóa kém chất lượng thì không chỉ túi tiền của bạn vơi và mà sức lao động của bạn cũng bị suy giảm. Hậu quả là bạn sẽ không đủ sức lực nuôi sống bản thân, chăm lo cho gia đình hay phục vụ đất nước. Bạn sẽ nghèo đói khố rách áo ôm, lúc đó bạn sẽ được nghe giai cấp tư sản nói rằng những kẻ nghèo đói là những kẻ ngu dốt.

Cái trò mị dân ấy của giai cấp tư sản đã tố cáo sự tham lam của họ. Giai cấp tư sản mong muốn trở nên giàu có bằng cách bóc lột người lao động hai lần, lần thứ nhất trong nhà xưởng, lần thứ hai bằng cách bán cho họ những đồ kém chất lượng. Nếu như thế kỷ 19 ở Anh thịnh hành những cái tommy-shop [cửa hàng của chủ xưởng, công nhân làm thuê cho chủ xưởng bị bắt buộc phải mua hàng hóa tại cửa hàng này] thì giờ đây giai cấp tư sản muốn biến cả quốc gia thành một cái tommy-shop.

Tài liệu tham khảo:







106 comments:

  1. Cám ơn bác đã giúp mọi người tái tạo sức lao động tinh thần :3

    ReplyDelete
  2. Tuyệt vời. Cảm ơn bác đã bỏ công khai sáng

    ReplyDelete
    Replies
    1. Cảm ơn bạn đã quan tâm theo dõi, tôi chỉ viết điều mình biết, và cố gắng học hỏi thêm, không dám khai sáng ai đâu.

      Delete
    2. 1 góc nhìn khác khá hay , bạn là một người có kiến thức, có chính kiến... nhưng nói thật ở Việt Nam góc nhìn tiêu cực như vầy thì đầy... thiết nghĩ bạn nên để thời gian để phát triển bản thân, tạo động lực cho giới trẻ phát triển, giúp đỡ đất nước phát triển hơn là tốn thời gian đi bới móc người khác, anh hùng bàn phím như vậy... Người tiêu cực như bạn xã hội VN nhiều lắm... Còn TNBS có như thế nào thì nó cũng đang mang lại rất nhiều lợi ích cho giới trẻ, cho đất nước...

      Delete
    3. Hi bạn Trung,

      Mình không đồng tình việc bạn phán HSCL là anh hùng bàn phím.
      Những chia sẻ của TNBS có giá trị, và mình cũng thích nhiều bài của TNBS. Nhưng với những vấn đề có liên quan đến văn hóa, lịch sử dân tộc, quốc gia thì mình luôn cần thông tin để biết nhận định đúng sai.
      Ps: không phải cứ đẹp giai là hắt xì cũng hay.

      Kim.

      Delete
  3. Đã đọc nhẵn page TnBs, nói chung page cũng có nhiều ý tưởng hay, cổ vũ tinh thần dám nghĩ, dám làm của các bạn trẻ. Nhưng dần dần, cảm giác tác giả hơi bị thiếu ý tưởng. Kèm theo đó là thần tượng thái quá Nhật Bản. (Cho rằng Hàn Quốc rồi Phillipin cả Thái Lan đều học Nhật Bản).
    Nay đọc được bài này tôi thấy rất thích, cảm ơn tác giả.
    Thiết nghĩ các bạn trẻ đọc gì trên mạng cũng nên phân tích và chọn lọc thông tin.

    ReplyDelete
    Replies
    1. Cảm ơn bác đã quan tâm, tôi không đọc trang Tony Buổi Sáng cho đến khi bài "Cô bán mỹ phẩm Hàn Quốc" của họ được đám dân chủ tung hô ngất trời, nhờ đó mà tôi có cảm hứng để viết về trò tống tiền bằng tinh thần dân tộc của đám doanh nghiệp.

      Delete
    2. Trang TonyBS đã khẳng định : Chỉ là trang giải trí cá nhân nhảm nhí, không phải là trang giáo dục, báo chí, thương mại. Nội dung 100% là hư cấu, tưởng tượng, bốc phét, tào lao....vậy thì hiệp sĩ phải nhọc công viết bài phản biện để làm gì? hay phải chăng hiệp sĩ còn có ý khác? Phải chăng hiệp sĩ không muốn mọi người Việt phát huy tinh thần dân tộc tự chủ, tự cường giống như "Cô bán mỹ phẩm HQ"? Vì sao vậy? Hiệp sĩ muốn Dân Tộc Việt Nam này mãi mãi chỉ là kẻ gia công, làm thuê cho tụi nước ngoài, đặc biệt là China để kiếm vài đồng bạc lẻ sống qua ngày à? vài lời gửi đến HS.

      Delete
    3. Cái câu tiêu đề đó chỉ để trốn tránh trách nhiệm thôi. Ở comment phía dưới đã có bạn chỉ ra là TnBS không bịa, họ đã lấy thông tin từ quyển sách "Lee Kun Hee" đã dịch ra tiếng Việt, điều đó cho thấy họ làm việc có tính toán cả đấy. Bạn muốn hỏi thì tôi hỏi lại: Nếu người ta nhân danh phát huy tinh thần dân tộc để đưa dân tộc vào chỗ lụn bại thì có phải chống lại không? Chống lại kẻ làm lụn bại tinh thần dân tộc bằng những tư tưởng sai lầm có phải là bảo vệ tinh thần dân tộc không?

      Delete
    4. Mình mong Hiệp Sĩ chỉ ra cái lợi kinh tế mà TnBS đang nhận được từ những bài viết hoặc fanpage.
      Thực lòng không biết Hiệp Sĩ dùng hệ tư tưởng tư sản hay cộng sản hay dân chủ tư sản để viết: "Cái trò mị dân ấy của giai cấp tư sản đã tố cáo sự tham lam của họ."

      Tiếp theo:
      "song tại sao doanh nghiệp không bày tỏ lòng yêu nước bằng cách cung cấp cho người tiêu dùng hàng hóa tốt giá rẻ, có thiệt lợi nhuận một chút thì vấn đề gì đâu?"
      Chắc Hiệp sĩ không theo dõi page của TnBS nên không hiểu được ý của Tony. Theo mình hiểu thì ý của Tony ở đây là ủng hộ khởi nghiệp, không phải ủng hộ các công ty bự chà bá làm ăn thua lỗ lâu nay. Khởi nghiệp có cái tâm nhưng thiếu tiền và cái tầm nên chưa thể làm ngay một lúc ra một sản phẩm đẹp tươi được. Mình thường được khuyên thế này: "cứ làm đi em, làm xong rồi từ từ phát triển thêm."

      Delete
    5. Chắc có lẽ Tuan Chau đã nhận ra "cái lợi kinh tế mà TnBS đang nhận được từ những bài viết hoặc fanpage".Bạn đã nhận ra chưa ?

      Delete
  4. Cảm ơn anh/chị đã có bài phân tích rất hay và em học hỏi thêm được nhiều điều về quá trình phát triển của Hàn Quốc. Bản thân em thi thoảng cũng đọc Tony Buổi sáng, vì bị thu hút bởi lối viết văn hài hước, sáng tạo và những giai thoại không tưởng của tác giả viết. Cũng vì những mục đích đọc để giải trí, đọc để biết, để ngẫm nhưng quả thật đó là lối viết không có cơ sở và thiên về 1 phía quá nhiều nên khó để mà tin tưởng. Tuy nhiên, bản thân em thích ở Tony buổi sáng là cách viết khích lệ tinh thần học hỏi không ngừng nghỉ cho giới trẻ và sự trào phúng của tác giả khi nói về những cái xấu của xã hội. Nên em nghĩ dùng tiêu đề ''Tony Buổi Sáng và trò tống tiền bằng tinh thần dân tộc" để phê bình toàn bộ các bài viết của tác giả thì hơi quá giật gân và gây shock. :( Nghe như thể tác giả là tội đồ của giai cấp vô sản... Em chỉ viết những suy nghĩ hạn hẹp của mình thôi, dầu sao cũng rất cảm ơn bài viết và sự chia sẻ của Anh/chị.

    ReplyDelete
    Replies
    1. Thứ nhất là tôi không bình luận về toàn bộ các bài viết của TnBS, tôi chỉ bình luận về một bài thôi. Thứ hai là tôi không phê phán TnBS là tội đồ của giai cấp vô sản (không chỗ nào tôi viết điều đó cả), ngược lại qua bài viết của tôi TnBS có trở thành người hùng của giai cấp tư sản vì đã rất thành công trong việc truyền bá các tư tưởng và giá trị của giai cấp tư sản.

      Delete
    2. Chỉ phản biện 1 bài viết của tác giả Tony, mà đòi tóm gọn 1 câu "tống tiền bằng tinh thần dân tộc" ==> Nâng cao quan điểm, đao to búa lớn, là bệnh kinh niên của ***

      Delete
  5. This comment has been removed by the author.

    ReplyDelete
  6. Không biết bác đọc sách "Lee Kun Hee" - chủ tịch tập đoàn Samsung chưa? Những thông tin mà bác đang phản biện đều lấy từ sách đó mà ra, thiệt tình sách được dịch ra Tiếng Việt, chứ không phải những thông tin đó được Tnbs bịa ra.

    ReplyDelete
    Replies
    1. Tôi chưa đọc sách đó, nhưng để viết bài này tôi đã tham khảo nhiều tài liệu khác nhau, bằng tiếng Anh và cả do người Hàn Quốc, người Nhật Bản viết. Bạn có thể kiểm tra tài liệu tham khảo ở link đính kèm cuối bài viết.

      Delete
    2. So funny :))))))
      I agree with you @Thoa Nguyen

      Delete
  7. TnBS như là tôn giáo, càng tìm chân tướng càng dở hơi, tôi không biết như thế nào nếu không có TnBS, nhưng tôi biết có TnBS, cuộc sống có thêm 1 điều tốt đẹp! Mặc kệ họ có trục lợi gì không, vì họ xứng đáng được hưởng lợi từ những gì họ mang lại.

    ReplyDelete
    Replies
    1. Thời đại của tôn giáo cũng chính là Thời Đại Tăm Tối (Dark Age).

      Delete
    2. Phát biểu gây sốc quá. Hiệp Sĩ tham khảo bài này nhé.

      https://daikynguyenvn.com/van-hoa-nghe-thuat/su-doi-lap-dang-kinh-ngac-2-gia-toc-co-va-khong-co-tin-nguong-sau-200-nam.html

      Delete
  8. Dù có những thiếu sót nhưng Tony BS đem đến cho giới trẻ nhiều động lực hơn & sống có mục đích hơn! Cảm ơn tác giả đã chia sẻ quan điểm của mình :D

    ReplyDelete
  9. Tony chỉ có ý xây dựng, chứ không bỏ công bươi móc. Vì tác giả ít đọc Tony nên không biết tính tình ảnh ra sao. Mong tác giả nên từ bỏ lối suy nghĩ đấu đá và hãy cùng nhau xây dựng tương lai giới trẻ Việt Nam.
    Thân

    ReplyDelete
    Replies
    1. Tác giả đã bỏ công ra tra tài liệu và có một hệ thống luận cứ, đồng chí không đồng tình thì hãy tấn công vào các luận cứ đó của tác giả để phản biện, thay vì nói những câu vô nghĩa như "bới móc". Giới trẻ VN không cần mấy vị chỉ biết nói hay.

      Delete
    2. Nếu đọc kĩ Tony thì sẽ không nhìn nhận Nhật như 1 quốc gia riêng lẻ, sau đó vì những hành động chính trị mà quy chụp cho nền giáo dục Nhật.
      Nhật Bản là quốc gia cực kì bảo thủ, lúc khủng hoảng thì thích ứng rất nhanh bằng cách học hỏi Tây Phương, Mỹ.
      Ở đây Tony chỉ muốn nói đến tinh thần ham học hỏi, dám đổi mới cái cũ, cái tệ.
      Tony không nêu rõ đích danh ai, Tony chỉ muốn xây dựng, còn tác giả thì chỉ đích danh Tony thì ai là người có tính xây dựng, ai là người có tính bươi móc.
      Thân.

      Delete
    3. Tác giả của blog này không phủ nhận sạch trơn những gì Tony làm, tác giả chỉ phân tích chỗ mà Tony chưa đúng và căn cứ vào đó tác giả phê phán. Tác giả đã đưa ra hệ thống lý luận và luận cứ, kèm dẫn chứng.

      Sự thật là tác giả đã làm cho rất nhiều người hiểu biết hơn về lịch sử, hiểu biết hơn thế nào là tinh thần yêu nước. Phải chăng đấy không phải là tinh thần xây dựng?

      Delete
    4. Không chấp nhận góc nhìn đa chiều mà chỉ muốn chung tay nhìn về một hướng thì sớm muộn gì cũng sẽ kéo nhau xuống vực.

      Delete
    5. Nếu tác mục đích của tác giả là dịch giùm lịch sử của nước bạn cho nước mình biết rõ hơn để học tập thì vấn đề đâu có phức tạp như vậy. Tác giả muốn bươi móc ( tôi phải dùng lại từ này nhiều lần nữa), muốn dùng thời gian rảnh của mình để " dịch giùm" và níu theo tiếng thơm của anh Tony nên mới phức tạp vậy.
      Bình luận cuối cùng của topic này: Không bao giờ đọc thêm 1 bài nào của HSL nếu Hiệp Sỉ không gỡ từ TRÒ TỐNG TIỀN TINH THẦN DÂN TỘC ở đây.

      Delete
    6. Bạn Phuong Huynh, nói chuyện kiểu phatxit mắc cừ quá...

      Delete
    7. Tựa đề giật tít rẻ tiền quá bạn ạ, một bài viết với ý tích cực của TNBS ko cần thiết phải có một bài viết phản pháo gay gắt như vậy. Nếu là muốn nêu những điểm chưa tốt của bài viết cũng không cần phải giật tít như vậy, nghe như trong lòng đầy mối thù hận vậy. Kiến thức muốn chia sẻ với mọi người cũng nên theo hướng tích cực hơn.

      Delete
  10. Vậy làm cách nào người Hàn họ giàu như hiện tại ? và nước mình nên học hỏi cái gì để giàu như họ ? , hay nhỏ hơn cá nhân mỗi người nên làm gì để góp phần phát triển đất nước ?

    ReplyDelete
    Replies
    1. phần trả lời thì bạn đợi bác Nỡm, mình gửi bạn một trang FB thu thập góc nhìn khác về Hàn Quốc

      https://www.facebook.com/hanquocngaynay?fref=ts

      Delete
  11. Bạn có phải đang làm quá lên không? Dẫn ra cả chục đường link như vậy để dọa người à :) Bạn làm như vậy để đạt được mục đích gì?

    ReplyDelete
    Replies
    1. Nói có sách, mách có chứng. Trích dẫn ở đâu đều phải ghi nguồn tham khảo, không thì sẽ bị tố cáo tội đạo văn. Làm việc khoa học và văn minh thì nên học tập thói quen đó.

      Delete
    2. Dẫn cả chục đường links là thói quen làm việc của Hiệp sỹ lừa, bao năm nay quen dùng phương pháp nghiên cứu duy vật biện chứng mác xít.

      Delete
  12. Tôi không có ý kiến gì về mặt lập luận ở đây.
    Chỉ ước là Hiệp sĩ tào lao này viết 1 bài đầy đủ luận cứ như bài luận ở trên để kích thích tinh thần Việt là được.
    Ai đúng ai sai tôi cũng chẳng quan tâm điều tôi quan tâm là nó mang lại được cảm xúc gì cho người đọc và người đọc sẽ tự ngẫm ra rằng à thằng cha này được lắm dù là nó nói tào lao hơi nhiêu nhưng mà vẫn được đấy.
    Tôi chỉ cần như thế.

    ReplyDelete
    Replies
    1. Hè hè, đánh vào cảm xúc là nghề của giai cấp tư sản, làm thế hơi khó với bác Hiệp sĩ :D

      Delete
  13. Tôi nghĩ tác giả nếu muốn dẫn chứng thì nên trích 1 số dẫn chứng cụ thể ra (bằng tiếng Hàn, Nhật, Anh đều được, không vấn đề j với tôi cả ) chứ chả phải ghi vài cái refer vài quyển sách cuối bài như thế, như thế trông nó lấp liếm lắm, còn về các lập luận của tony đều lấy trong sách của Lee Kun Hee ra cả, có cả bản dịch tiếng Việt hẳn hoi chứ chẳng phải chém gió (mặc dù trong page thì Tony bảo là chém gió), thế nhé :)

    ReplyDelete
  14. Tôi 22, không định hướng, chỉ khi đọc cái trang đó,nó là một sự tổng hợp các nguồn động viên một con người hướng đến những cái tốt đẹp ( cái này thì chắc tác giả không thể phủ định nhỉ ), tôi có sự thay đổi,ít nhất là trong tư tưởng.
    Dẫu cho nó có bịa,có sai hay không, mục đích của nó là làm cho người khác thay đổi theo chiều hướng tốt đẹp, thay đổi trong từng cá nhân rồi sẽ dẫn đến thay đổi trong cả một tập thể. Nói cách khác nó là một món ăn tinh thần có ích đối với tôi bạn bè xung quanh tôi,phần lớn đều k có định hướng.
    Việt Nam còn lâu mới được như Hàn Quốc, vì vậy cứ lấy gương làm việc của họ mà học tập, chỉ giữ lại cái tốt mà thôi
    Cảm ơn tác giả đã cho một cái nhìn khác " Chân thực" không "bịa đặt", nhưng mục đích của bài viết là gì? Có tốt không..........?

    ReplyDelete
    Replies
    1. Giống như tôn giáo, tôn giáo nào cũng hướng thiện cả :D

      Delete
    2. Like cái comment của bạn ở trên. Chính xác: Giống như tôn giáo.

      Em 22, nếu em muốn có định hướng thì em nên mở rộng mình cho nhiều hướng suy nghĩ chú không phải chỉ đi theo một hướng dẫu nó có bịa, có sai vì cái điều tốt đẹp của em chỉ mang tính tương đối và đầy tính "lấy mục đích biện minh cho hành động". Điều này mới đầu thì có vẻ hay đấy, có điều cuối cùng em vẫn chỉ là một con chiên chờ người ta dắt xuống vực.

      Delete
  15. Có rất nhiều bình luận, câu hỏi và đòi hỏi mà tôi không thể có đủ thời gian để đáp ứng hết. Mặt khác tôi cũng thấy rằng có nhiều người muốn bảo vệ một quan điểm nào đó đến cùng chứ không thực sự đọc hay tìm hiểu bài viết của tôi. Do vậy tôi sẽ không trả lời bất cứ câu hỏi hay yêu cầu nào nữa. Tôi cũng ngừng bình luận bài này ở đây. Những câu hỏi khiêu khích và lạc đề sẽ bị xóa và block thẳng cánh.

    ReplyDelete
    Replies
    1. Tony khác Trung Nguyên.
      Hàng được Tony quảng cáo 100% hàng Việt chất lượng cao được kiểm định rõ rệt với kinh nghiệm của người làm sản xuất, xuất khẩu lâu năm. Với Tony chất lượng hơn Marketing, hô hào, khẩu hiệu. Chưa dùng sản phẩm của Tony đảm bảo thì không nên trách Tony tống tiền. Hàng của Tony được tính toán chi phí với chiến lược giá theo góc độ kinh tế rõ ràng, từ nguyên vật liệu ra thành phầm không chênh lệch bao nhiêu. Còn Trung Nguyên thì chỉ là tên lắm tiền muốn phát biểu tùm bậy trong diễn đàn của riêng hắn.
      Đúng là HSL có luận cứ, luận điểm rõ ràng, nhưng HSL chỉ là người viết bài, HSL phải dùng sản phẩm được Tony đảm bảo thì khi đó HSL mới viết được.
      Nguyên nhân dẫn đến tranh luận là HSL ít đọc Tony, chưa dùng dấm vải, cà chua, nước Thanh Long của Tony, ví vậy HSL nên gỡ bỏ cụm từ Tồng tiền gì gì đó đi.
      Thân

      Delete
    2. Bài viết theo kiểu giật tít, dẹp cụm từ tống tiền ngay đi. Tinh thần TNBS là rất đẹp, rất có ích cho lớp trẻ, và đã - đang làm được nhiều việc có ích cho xã hội. Rãnh rỗi ngồi soi từng câu từng chữ kiểu này thì soi luôn tất cả bài còn lại của TNBS coi còn gì sai sót không nhé tác giả, rãnh mà phải không? Nói câu Trung Nguyên giống TNBS là thấy thua rồi. Giờ lại kêu không theo dõi TNBS, chỉ phản biện riêng bài này của TNBS. Khi phản biện ai đó, cái gì đó, cần phải có cái nhìn tổng quát, phải hiểu rõ ẩn ý của người ta rồi gông cổ lên phê phán sau, chưa đọc TNBS thì đọc cho hết rồi phê phán nhé. Thân! Tôi vẫn yêu quý TNBS!

      Delete
    3. Thực ra bạn trả lời bằng tên khác :))

      Delete
  16. http://tccl.info/vn/thoi-cuoc/21466/y-kien--tony-buoi-sang-va-tro-tong-tien-bang-tinh-than-dan-toc.html ra là bài của anh Nỡm vừa mới được đăng ở đây, và vì thế gây ra phản ứng mạnh mẽ tới thế (nhìn vào số lượng truy cập trang), tất nhiên cũng có sự góp phần của những người đã chia sẻ bài này lên facebook.

    ReplyDelete
  17. Thứ nhất: Về giai đoạn phát triển của đất nước HQ, tác giả TNBS lấy trích từ cuốn Lee Kun Hee- là chủ tịch của tập đoàn SamSung. Còn tác giả HSL thì đưa ra một list đường link mà không rõ tác giả là ai. Do vậy, tôi chọn tin một doanh nhân vĩ đại hơn là những người không rõ tên tuổi, mà cũng không biết họ viết gì trong đó.
    - Thứ hai: Về vấn đề tống tiền bằng tinh thần dân tộc, HSL như đã thừa nhận ở trên, là đã chỉ mới đọc một bài viết này của TNBS. Có lẽ vì vậy nên HSL đã không biết rằng, tác giả TNBS vốn khuyến khích thanh niên VN mạnh dạn sản xuât, rồi xuất khẩu ra nước ngoài mang ngoại tệ về làm giàu cho dân tộc. Đó đều là những sản phẩm tâm huyết, nhưng những mẻ đầu tiên thì không thể đạt 10 phần chất lượng được, nếu mọi người chung tay ủng hộ, thì sản phẩm đó mới sống và phát triển được. Chứ không phải là ủng hộ cho những sản phẩm của những doanh nghiệp tham lam và dối trá. Hoặc cũng có thể là HSL đã hiểu được ý tốt đó TNBS, nhưng bạn là tiếng nói của giai cấp vô sản, bạn không thích giai cấp tư sản ...
    - Thứ 3: Cũng có thể bạn đang dùng chiêu thức mượn danh người khổng lồ để nổi tiếng ...

    ReplyDelete
    Replies
    1. This comment has been removed by the author.

      Delete
    2. Thứ nhất: người nổi tiếng của bạn là một điều mang tính tương đối, bác hiệp sĩ đã dẫn link ra thì bạn có thể đọc và google để biết họ là ai, viết gì, có nổi tiếng không. Và bạn không biết họ là ai thì không đồng nghĩa với họ không nổi tiếng.

      Thứ hai: tâm huyết là một chuyện phải đi kèm với kỷ luật. Và càng phải khó khăn với chính bản thân mình. Một sản phẩm làm ra mà không tốt thì thà đừng làm. Thương trường khắc nghiệt, không nên bạo biện. Có gan làm thì phải có gan chịu. Ai chả biết là sản phẩm không thể đạt 10 phần chất lượng nhưng nếu vì dung túng cho khởi nghiệp mà chấp nhận sản phẩm dưới mức trung bình thì có nên không?

      Thứ 3: người khổng lồ cũng chỉ là tương đối.

      Delete
    3. @tuong le: Đưa ra cả đống sách tiếng Anh, Hàn, Nhật lẫn lộn, chả ghi số trang, dẫn chứng từ câu nào thì google đọc bằng răng à :))? Hay bạn Hiệp Sĩ Lừa này chưa học hết cấp 3 và văn nghị luận? Refer dẫn chứng cả đống sách ấy thì thằng nào chả làm được, chém gió xong lên google search vài quyển về giáo dục Hàn Quốc copy sang làm dẫn chứng? :))) Thế mà bạn lại còn vào bệnh bạn Hiệp Sĩ Lừa ấy, hài :)))

      Delete
    4. Cứ im lặng thì bọn hề mới nói ra nhiều điều hay ho :v Ở trên tài liệu tham khảo trong bài viết là các bài báo, chứ không phải là SÁCH! Vậy mà cứ ra rả như thể đã đọc bài của tác giả.

      Nếu ngại đọc bài báo thì có thể vào đó đọc kết quả, kết luận của bài báo. Sao lại vu khống tác giả lấp liếm?

      Delete
    5. =))) Chưa đọc sách mà chú phán như đúng rồi =)), còn cái đống link chú đưa thử dẫn ra vài ví dụ cho bài viết chú xem, dẫn được thì xem như anh thua =)), viết cả bài chả có cái dẫn chứng nào, viết xong bài vứt đại vài cuốn sách, vài cái link vào làm refer mà dám bảo tài liệu tham khảo =)), hài đừng hỏi =))

      Delete
    6. Mày bằng tuổi tao thôi, nên không phải thích xưng hô thế nào thì xưng hô nhé :D Mày nói ở trên tác giả quăng ra một đống SÁCH, nhưng đây không phải là sách, mà là bài báo (paper/article).

      Dẫn chứng trong bài của tác giả là các sự kiện lịch sử, và các sự kiện đó được ghi nhận ở trong các bài báo trên.

      Tiếng Việt của mày còn lẫn lộn với tiếng Anh tùm lum thì bảo sao chưa đủ sức đọc hết được bài của tác giả thì tao cũng không ngạc nhiên.

      *** thân mến :v

      Delete
    7. Sự kiện lịch sử? Nó ghi thế mày cũng tin à? =)) thiếu muối vãi =)). Nó ghi trên bài con gà mày cũng tin là con gà ? Nó ghi con vịt mày cũng tin là con vịt à? Chả có sách vở j dẫn ra mày cũng tin à? =)) Thôi con trai ạ, dẫn ko được thì bảo không được, ko có j phải ngại, sách báo j cũng được, chả cần lấp liếm làm j cho nó mệt =))

      Delete
    8. Hê hê, mày đuối lý nên mới phải dùng ngôn từ hạ thấp người khác :D chứ tao thì không cần. Tóm lại là mày không đủ sức đọc hết bài viết của tác giả cũng như một bài báo trong các bài trích dẫn ở trên.

      Nếu mày không tin sự kiện nào, thì mày có thể nói ra, đằng này toàn bộ bình luận của mày chỉ dành để khiêu khích tác giả.

      Tất cả những điều đó nói lên rằng: tao chả cần mất thời gian để đôi co với mày.

      Delete
    9. Tao sẽ minh họa cho mày bằng một ví dụ, để tất cả người đọc thấy được cái trí tuệ của mày cũng như cách ăn nói rất có học của mày.

      Đoạn văn này được trích ra từ trang 5,6 của tài liệu số 1).

      "Vào năm 1875, chính quyền Nhật Bản gửi một chiến hạm tới đảo Ganghwa của Triều Tiên và gây sự. Sau đó Nhật Bản buộc Triều Tiên phải ký Hiệp Ước Nhật-Triều 1876. Sau Hiệp Ước 1876, Nhật Bản buộc Triều Tiên phải mở cửa ba cảng là Wonsan, Busan và Incheon cho thương mại. Khi cảng Wonsan được mở cửa vào năm 1879, người Triều Tiên đã cải cách trường học truyền thống để lập ra trường học kiểu phương Tây đầu tiên theo mô hình của Nhật. Cũng kể từ sau năm Hiệp Ước 1876, Triều Tiên đã ký kết các hiệp ước khác với Hoa Kỳ vào năm 1882, với Anh và Đức năm 1883. Vào những năm 1880, Triều Tiên đã tích cực trao đổi kiến thức với phương tây. Tức là từ sau năm 1876, Triều Tiên đã bắt đầu mở cửa, học tập các kiến thức khoa học của nước ngoài cũng như tổ chức trường học theo kiểu phương tây."

      Delete
    10. Chẹp, bác Quanhhuypham ở dưới thì nói người khác quan trọng là bạn cảm nhận thế nào, trên này thì lại sa vào bươi móc tiểu tiết, chụp mũ cá nhân. Đã dẫn nguồn ra cho xem cũng lười google translate ra rồi dùng trình duyệt để tìm những key-word liên quan để tham khảo. Đã vậy bên dẫn nguồn thì bác cho là đầy vẻ lấp liếm, bên chém gió, không dẫn thì bác lại tung hô. Chả biết đâu mà lần, là cái văn sống văn minh của bác.

      Delete
  18. klq nhưng Hiệp sĩ bao tuổi ạ?

    ReplyDelete
  19. Vẫn ủng hộ bác Tony. Cố làm việc có ích cho đời đi. Đừng ở ko bới mốc người khác. :D

    ReplyDelete
  20. This comment has been removed by the author.

    ReplyDelete
    Replies
    1. Quan trọng là do bạn cảm nhận thế nào? Đọc Tony buổi sáng có làm bạn sống tốt hơn ko? Những tư tưởng Tony buổi sáng lồng ghép vào trong các bài học, bạn có thấy đúng hay ko? Những đức tính chăm chỉ làm việc, sống văn minh, tôn trọng tài sản chung, ko tiểu nông lấp liếm, có thấy đúng ko?

      Delete
  21. Ôi, thật sự ra mình cũng cho rằng bây giờ thế giới đã phẳng rất nhiều, mọi thông tin nêu ra có thể dễ dàng kiểm chứng. Trong trường hợp này thì bài viết "Cô bán hàng ở Seoul" dù hay cách mấy cũng phạm phải lỗi nói mà không có cơ sở, nên bị người khác vạch ra cái sai (cần kiểm chứng).
    Tuy nhiên trên tinh thần vô tư thì rõ ràng trang TnBS có nhiều đóng góp tích cực cho người đọc, những bài viết như "Cô bán hàng Seoul" người ta không chỉ chú tâm vào người Hàn học ai (Nhật??) mà chỉ vì cách họ cùng nhau xây dựng kinh tế, và thái độ No talk - Action only. Hoặc một số bài viết khác đề cao việc phát triển đầy đủ con người, không quá chú tâm vào mỗi việc học mà phải rèn luyện cơ thể, hoặc hoạt động công tác xã hội.

    ReplyDelete
    Replies
    1. Chuẩn quá anh ơi!

      Có số người kiến thức bao la trời biển như tác giả bài phản biện này nè ( em chỉ rõ nha khỏi bóng gió ) chỉ tập trung phân tích mổ sẻ show kiến thức, show quan điểm chính trị bla bla chứ cũng chả cần phải quan tâm đến giá trị thật sự bài viết của mình đêm lại cho ai những gì.
      Nói thật em đọc Tony có đi kiểm chứng cái gì đâu, chỉ google những chố mình chưa hiểu. Vì em đọc là thấy ng ta có mục đích rõ ràng. Rõ ràng là cùng là thuyết phục mà Tony thuyết phục lớp người trẻ trở nên tích cực, tự chủ hơn. Còn tác giả bài này chỉ thuyết phục mọi người tin vào điểu mình nói bằng một đống luận cứ, luận điểm mà cụ thể là lịch sử đã qua. Cái mình chỉ có thể tôn trong chứ giờ sách vở ghi lại có trời mới biết đc ai ghi đúng ghi sai :vvv
      Tóm lại là cái Tony mang đến là cảm hứng sống. Người nào đủ nhân thức, thông minh là biết. Còn muốn theo ngành sử học thì tìm đọc tài liệu khác, e nghĩ nhiều người như thế lắm.

      Delete
  22. một bên là : Tiếng Nói Của Người Vô Sản
    em chưa có "Tiền" không biết có phải vô sản không nữa.
    một bên là quan điểm cá nhân.
    tranh luận vo ích.
    đọc Lịch Sử cho vui ( mang tính tham khảo)

    hehe

    ReplyDelete
  23. TNBS ẩn danh mà còn bị GATO thế này, nếu mà công khai thì không biết như thế nào nữa ....

    ReplyDelete
    Replies
    1. bạn chỉ cho mình xem thế nào là GATO được không? mình thiệt là tò mò lắm.

      Delete
  24. Cám ơn anh vì lượng thông tin và góc nhìn của bài viết này.

    Có chỗ này em vẫn thấy thắc mắc, nếu anh đọc dc cmt này và rep em thì em cám ơn anh nhiều lắm.

    "Người Hàn Quốc phải dùng những đồ xấu xí chất lượng tồi là do chính sách bảo hộ thương mại khốc liệt hồi đó, và cũng chính là cách Park ưu đãi cho các tập đoàn thân hữu với ông ta, chứ chả phải họ có tinh thần dân tộc gì. "

    "Hàn Quốc phát triển thần kỳ trong những năm 60-80 của thế kỷ trước là nhờ hàng rào thuế quan khốc liệt ngăn chặn hàng nhập khẩu và tài trợ cho các doanh nghiệp xuất khẩu, tức là họ giàu lên nhờ xuất khẩu chứ không phải dựa vào thị trường nội địa nhỏ bé"

    -> Nếu nói người HQ giàu nhờ xuất khẩu như trên, mà đồ họ lại chất lương kém, tới nỗi chính dân họ còn chê, thì họ xuất cho ai ? ai mua ? giàu như thế nào ạ ?

    ReplyDelete
    Replies
    1. Một trong những nguyên tắc suy luận là tránh quy nạp cục bộ, tức là từ trường hợp đơn lẻ suy ra tính phổ biến. Cứ nhìn VN ta, xuất khẩu thì toàn hàng ngon lành, quần áo đẹp bền, hoa quả ngon đẹp, còn trong nước thì bạn có thể tự so sánh hàng nội địa với hàng xuất khẩu.

      Còn bạn muốn hỏi vì sao Hàn giàu? Bạn có thể đọc bài này, mình sưu tầm trên mạng. Hàn và Thái Lan là hai trong nhiều nước châu Á đã làm giàu nhờ các hợp đồng cung cấp gái điếm và lính đánh thuê cho Hoa Kỳ. VN ta nghèo là vì không có được cái "vinh dự" đó.

      Delete
    2. HÀN QUỐC TỪNG LÀM GIÀU NHỜ CHIẾN TRANH Ở VIỆT NAM

      Lâu nay, một bộ phận giới trẻ lấy hình ảnh phát triển của Hàn Quốc ngày nay để so sánh với Việt Nam và vội vàng phê phán Đảng Cộng sản Việt Nam với những nhận xét khá dễ dãi và khập khễnh. Nhưng sự thật bản chất vấn đề có đúng như vậy?

      Hội Anh Em Dân Chủ – Brotherhood For Democracy đăng bài “Hàn Quốc “lột xác” sau chiến tranh” với lời phụ họa cho rằng: “Việt Nam và Hàn Quốc đều bị tàn phá bởi chiến tranh, nhưng Hàn Quốc không có Đảng Cộng sản nên họ đã trở thành 1 cường quốc về kinh tế và quân sự. Việt Nam có Đảng Cộng sản nên vẫn là nước nhược tiểu về kinh tế và quân sự…”.

      Những lập luận kiểu như thế này, chúng ta đã đọc mỏi mắt, nghe mòn tai rồi. Dẫu biết nếu ai đó cố tình ngu thì chúng ta nói cách nào họ vẫn phô bày trí tuê của mình, nhưng chúng ta vẫn phải nói.

      I. Chiến tranh Nam - Bắc Triều Tiên chỉ kéo dài 3 năm, kết thúc năm 1953. Cả về thời gian và hậu quả của nó không thể nào so sánh được với chiến tranh chống Mỹ của Việt Nam. Chiến tranh chống Mỹ của Việt Nam diễn ra trong 21 năm, với 5 triệu quân dân bị chết, hàng triệu người khác bị thương, nhiễm chất độc, số bom đạn kỷ lục trong tất cả các cuộc chiến. Đến ngày hôm nay hậu quả cũng chưa khắc phục hết.

      II. Hàn Quốc đã bất chấp đạo lý làm giàu bởi chiến tranh ở Việt Nam:
      Trong tài liệu America’s Korea, Korea’s Vietnam (tạm dịch: Chiến tranh Triều Tiên với Mỹ, chiến tranh Việt Nam với Triều Tiên) của Charles K. Armstrong cho biết Hàn Quốc đã gửi hơn 300.000 lính đánh thuê cho Mỹ tới miền Nam Việt Nam.

      Ngày nay nhìn về lịch sử phát triển thành con rồng Châu Á, giới trẻ Hàn Quốc chỉ biết nói “Tôi biết ơn Việt Nam”. Vì sao? Hồi ấy, Chính phủ Mỹ đổ viện trợ vào “bơm” miền Nam Việt Nam phồn vinh hơn Đại Hàn… Park đã chọn bài toán 4 lợi ích:

      (1) Đáp ứng yêu cầu đồng minh, bán cho Chính phủ Mỹ gần 400.000 lính đánh thuê (số liệu hiện vẫn chưa thống nhất), và 1,1 triệu phụ nữ Hàn phục vụ các nhu cầu của họ, đổi lấy viện trợ kinh tế văn hóa xã hội.

      (2) Thanh lọc xã hội bằng biện pháp quân phiệt, trấn áp thành phần chống đối và tầng lớp lưu manh làm cản trở chương trình canh tân đất nước, tống hết vào án lính “xuất khẩu”, nổi tiếng côn đồ hung hăng tàn độc, giao quân cho Mỹ đưa đi ngoài nước “giết” dùm.

      (3) Dùng phần lớn tiền ấy làm học bổng dành đào tạo các nguồn nhân lực kỷ thuật then chốt cần cho kế hoạch công nghiệp hóa…

      (4) Giáo dục thế hệ hậu bị khắc ghi hận nhục phải trả bằng chính kết quả học tập nghiên cứu và làm việc, khi mỗi tháng nhận trợ cấp đều tuyên hứa xác nhận biết rõ đây là tiền đã phải đánh đổi xương máu 1,5 triệu đồng-bào của mình nhằm thực hiện hoàn thành các mục tiêu Học-thuyết K (Kungfu Korea…). Do vậy, phần lớn tầng lớp tri thức Hàn độ tuổi trung niên ngày nay, đều mong muốn làm điều gì đó có thể, nhằm đền đáp phần nào, vì với họ “… nếu như không có cuộc chiến Việt Nam?”.

      III. Không những thế, sau 1975, VN phía Bắc phải đánh Trung Quốc, phía Tây Nam phải đánh Ponpot, tiêu hao rất nhiều sức người sức của.

      IV. Hàn Quốc mặc dù chia đôi nhưng chắc chắn không bị chia rẽ trong thống nhất như Việt Nam khi phải đối đầu với cả đám quân thánh chiến ngoài biên giới, sự phong tỏa cô lập, kìm hãm kinh tế của Mỹ và đồng minh mấy chục năm sau chiến tranh trong điều kiện kinh tế đã kiệt quệ hoàn toàn cũng như phải “nuôi” cả đám người vọng Mỹ, cả dân tộc với đa số tiểu nông, mù chữ hậu quả của chính sách “ngu dân”, sự phân hóa dân tộc, vùng miền là hệ lụy chính sách “chia để trị” ngàn đời nay…

      V. Cuối cùng, vì Việt Nam dư thừa quá mức những tri thức mà chỉ biết ngồi "so sánh".

      Delete
    3. "Một trong những nguyên tắc suy luận là tránh quy nạp cục bộ, tức là từ trường hợp đơn lẻ suy ra tính phổ biến. Cứ nhìn VN ta, xuất khẩu thì toàn hàng ngon lành, quần áo đẹp bền, hoa quả ngon đẹp, còn trong nước thì bạn có thể tự so sánh hàng nội địa với hàng xuất khẩu.

      Còn bạn muốn hỏi vì sao Hàn giàu? Bạn có thể đọc bài này, mình sưu tầm trên mạng. Hàn và Thái Lan là hai trong nhiều nước châu Á đã làm giàu nhờ các hợp đồng cung cấp gái điếm và lính đánh thuê cho Hoa Kỳ. VN ta nghèo là vì không có được cái "vinh dự" đó."

      Bác nói chuyện co vẻ mâu thuẫn và không hợp lý. Hàng chúng ta xuất khẩu hầu như toàn bộ là hàng gia công, do các doanh nghiệp nước ngoài làm chủ công nghệ. Đến rau quả xuất khẩu thì hầu như cũng của các doanh nghiệp nước ngoài vào VN làm. Như vậy thì chúng ta đâu có được cái thặng dư nào đủ lớn để mà gọi là giàu có nhờ hàng nội xuất khẩu tốt. Chủ yếu bỏ sức lao động ra kiếm đủ ăn thôi.

      Còn hàng Việt thì khỏi bàn rồi, lên google tra chắc cũng tái mặt. Tôi nghĩ bác cũng đang đánh tráo thực tế nhiều lắm đấy, ko khách quan.

      Delete
    4. m gato với nc bạn thì vn có bằng ng ta đc ko :v

      Delete
  25. Chỉ là đứa trẻ con đứng trên vai người khổng lồ với những tư tưởng sáo rỗng.
    Thương hại !

    ReplyDelete
  26. Đọc xong cả bài viết và 58 cmt cũng đáng được bình luận tí chứ nhi.
    Đa số thích được động viên, được dẫn đắt, được tin tưởng vào một điều gì đó, được hy vọng điều gì đó ở tương lai, cho chính mình ... Mình cũng từng vậy, có mong ước này và bảo vệ mong ước này là hoàn toàn hợp lý, thế nhưng chỉ có khả năng chạy theo mà không dùng lý trí logic để phân biệt cái mình chạy theo có thật như cái mình tin tưởng hay bảo vệ không thì cần dừng lại chút.
    Phản biện lập luận mà nêu ra việc vì họ đem tới mục đích tốt cho mọi người và tôi cũng được hưởng lợi tinh thần thì lâp luận ấy dù sai cũng đáng dùng là cái mà mình ngán ngẩm nhất.
    Nói chung mình thà tự tư duy sai lầm còn hơn chỉ thích được dẫn dắt bởi một ai đó, có Tony Buổi sáng thì rồi cũng có David Buổi chiều v.v...

    Còn bác HSCL, đọc một lúc không hiểu bác nói Triều Tiên hay Hàn Quốc nhưng mà dần dần cũng nắm được nội dung. Em thấy bác lập luận phản biện lập luận của TNBS hợp lý mỗi tội bác đan xen mấy cụm từ chính trị hóa thái độ chủ quan của mình nên làm nhiều người sôi máu hơn.Việc đưa thái độ chủ quan vào một bài viết là điều không tránh khỏi nhưng cũng thử nên điều tiết xem sao nếu muốn đạt được mục đích cao hơn là dẫn dắt lý trí của đa số người đọc.
    Cảm ơn các bác, các bạn và TNBS
    God bless you!

    ReplyDelete
    Replies
    1. Bác Nỡm chỉ có nhu cầu chỉ ra sự thật thôi, chứ không có nhu cầu nào là dẫn dắt đám đông cả. Bạn muốn hiểu hơn bài viết thì có thể đọc bài http://cunom.blogspot.com/2014/09/dan-chu-va-chuyen-che.html hoặc bài này http://cunom.blogspot.com/2013/10/ban-chat-cua-phong-trao-dan-chu.html

      Delete
  27. Bác ấy là nhà vô sản nên tầm nhìn gói gọn trong vô sản và tư bản. Bái viết Tony truyền cảm hứng cho nhiều người học và làm việc. cũng như người việt ủng hộ hàng việt. Việc có đúng lịch sử hay không cũng chẳng thằng vấn đề. Đây không phải là dạy lịch sử. Người đọc cũng chẳng hơi đâu mà tìm hiểu xem nó có đúng lịch sử hay không làm gì.

    chọn lối sống thế nào là ở mọi người. chứ còn những người ai nói cũng gật gù khen hay thì là người không không có ý kiến của mình.

    Có vẻ như Tony cũng tâm huyết cho VN giàu có, văn hóa, văn minh. Các bài viết rất thực tế, không như mấy ông bàn giấy ra chính sách này nọ xa vời, thậm chí vừa ra đã chết vì không phù hợp thực tế.
    Ông ấy cũng không thể nói chính sách vô đạo đức để người ta học theo mà làm giàu kể cả nhờ chính sách đó mà họ giàu.

    Còn ủng hộ hàng việt nam ở đây là sản phẩm lỗi, nhưng chấp nhận được. Các bạn trẻ mới vào nghề sản xuất, kinh nghiệm, kiễn thức, kỹ năng còn thiếu nên không tránh khỏi có thể lỗi sản phẩm. Còn bán đắt thì còn liên quan tới nhiều yếu tố trong đó có người bán, họ có thể năng giá so với quy định giá tối đa của công ty. Với lại chiết khấu cho đại lý đôi khi quá cao 40 - 50 %, độc quyền, chộp giật, nói thách..... Chiếu khấu ít quá bọn nó không bán ở Vietj nam là thế. Việt Nam sản xuất nhỏ nên giá cao. Chi phí sản xuất = hoặc cao hơn giá bán của Trung Quốc ấy chứ. Ủng hộ hay không là tùy.

    Ví dụ như cùng một loại thuốc ở Hà Nội có giá 129 ngàn/ vỉ, ở quê em nó có giá 30 ngàn thôi.

    ReplyDelete
    Replies
    1. Đúng thế. Tôi cũng nghĩ như Mậu Bùi Xuân.

      Delete
  28. Các bác cú đọc mấy cái này này:

    http://dantri.com.vn/kinh-doanh/nguy-co-lam-thue-cho-ong-chu-ngoai-1023798.htm

    http://vnexpress.net/photo/tu-lieu/trung-quoc-cong-bo-anh-bien-bai-chu-thap-thanh-do-thi-lon-3137532.html

    ReplyDelete
  29. Cây cao thì gặp gió lớn thôi, một sự ganh tỵ nhỏ nhen với tnbs chăng?

    ReplyDelete
    Replies
    1. chuẩn ko cần chỉnh, vì TNBS cùng thế hệ với Hiệp sỹ lừa đó.

      Delete
  30. Khủng bố tinh thần đã là điều kinh khủng, chứ tống tiền nhau bằng tinh thần thì chắc còn dã man hơn. Nhưng cũng phải công nhận sự thông minh của cách làm này.

    ReplyDelete
  31. Một bên thiên về tư tưởng, một bên thiên về thực tế, cớ sao cứ phải đấu đá nhau nhỉ :v Có bao giờ con cá nó rủ được một con chó xuống nước ở cùng nó đâu nào

    ReplyDelete
  32. Rất hay. Nhìn thấy HQ có vẻ phát triển vậy xã hội nó nát lắm!

    Thằng Tony Buồi sáng viết bài này ngu bỏ mẹ!

    ReplyDelete
  33. Định ăn theo sự nổi tiếng của TNBS hả chú

    ReplyDelete
  34. Định ăn theo sự nổi tiếng của TNBS hả chú

    ReplyDelete
  35. Ông này rãnh quá ngồi tra google để nói xấu Tony.

    ReplyDelete
  36. This comment has been removed by the author.

    ReplyDelete
  37. "Người Hàn Quốc, dù dân thường hay sếp lớn, tất tần tật mọi thứ họ dùng phải Made in Korea, dù lúc sản phẩm kém cỏi còn xấu xí và đầy lỗi của thập niên bảy mươi hay hiện đại như bây giờ. Mỗi cá nhân chịu thiệt thòi một chút thì đã sao. Nếu người tiêu dùng không ủng hộ sản phẩm nhem nhuốc của thời khởi nghiệp, thì doanh nghiệp còn tồn tại đâu mà có sản phẩm tinh xảo sau này?"

    Tôi từng nói chuyện với 1 vài người bạn nước ngoài, ko phải HQ, nhưng cũng là nước có đượv vài thành tựu là doanh nghiệp trong nước sản xuất được sản phẩm công nghệ cao. Họ chỉ nói đơn giản là sản phẩm của họ có thể chất lượng chỉ bằng 70% của sp nước ngoài, nhưng nếu giá tiền là ngang nhau, học sẽ lựa chọn sản phẩm quốc nội. đấy là tinh thần sân tộc cụ thể nhất, ko phải những câu khẩu hiệu sáo rỗng. Ai cũng chờ sản phẩm tốt để mua thì cũng ko sai, nhưng nó thể hiện tính cá nhân nhiều hơn, vì lợi ích cá nhân là trên hết.

    ReplyDelete
  38. Phê phán sự vô lý của một câu truyện cổ tích thì có gì khó đâu, dẫu sao cũng cảm ơn HS đã dụng công rất nhiều. Nhưng điều tích cực của câu truyện cổ tích mới là điều người nghe/đọc hướng tới

    ReplyDelete
  39. Tôi cảm thấy rất vui vì được đọc cái bạn viết và cả cái tony viết

    ReplyDelete
  40. This comment has been removed by the author.

    ReplyDelete
  41. Tôi 27,tôi yêu văn học, từng giỏi văn và mơ ước viết báo. Tôi cũng là 1 sản phẩm giáo dục bài bản của giáo dục VN thế kỷ 21.
    Hiệp sĩ lười là nhà văn kiểu văn học uyên bác. Tony là blogger hài hước. Tôi thích Tony vì cũng như rất rất nhiều bạn trẻ 9x khác, nhận ra được cái sai, cái xấu, cái ngu cái lười của mình. Tony chủ đích là viết cho các bạn trẻ đang bơi ngổn ngang giữa các loại văn hóa giao thoa, biến thể ngày càng lộn xộn của xã hội,mất phương hướng và chưa tìm được cách sống. Đã có rất nhiều người có những chuyển biến tích cực rõ ràng trong cuộc sống từ tinh thần hào sảng trong tính cách con người (chưa nói đến TT dân tộc) của Tony.
    Nhưng Tony viết đôi cái sai lịch sử quá thì là không nên.
    Nhưng tôi chẳng thấy chỗ nào gọi là tống tiền bằng tinh thần dân tộc theo cả nghĩa đen lẫn bóng cả. Viết thế là văn chương quá hóa.. tầm bậy tầm bạ. Tôi không thích cách phán xét hùng hổ này của HSL.

    ReplyDelete
  42. Mọi người cứ ào ào đi mua sách của Tony mà chẳng hiểu sao gọi là tống tiền bằng tinh thần dân tộc, cũng rõ khổ. T không anti TnBS, vì anh cũng có những bài viết hay, thực tế. Nhưng tôi chưa rõ hàng loạt sách xuất bản, tái bản nhiều lần, thì quyền tác giả thuộc về ai, nhuận bút sẽ được gửi về đâu. Hay sách này chỉ do nhà xuất bản tự tổng hợp??? hay do CLB con dượng??? Nếu việc này được hiểu rõ thì sẽ không có bài viết trên phải không anh HSCL.

    ReplyDelete
    Replies
    1. Bạn đọc hết những bài của tony buổi sáng thì tự nhiên sẽ hiểu những thứ đó đi về đâu.

      Delete
    2. Chẳng cần biết đằng sau những câu truyện của Dượng Tony có là thật hay giả. Tôi chỉ cần biết, đọc Tony buổi sáng, tôi nhận ra cái lười, cái hèn, cái xấu, cái dở... của mình. Sống có văn minh hơn, nỗ lực hơn. Vậy thôi.

      Delete
  43. This comment has been removed by the author.

    ReplyDelete
  44. Mình thấy bạn rất đầu tư về bài viết nhưng cá nhân mình nghĩ không cần thiết lắm vì khi mình đọc xong cả 2 quyển của Tony thì điều đầu tiên mà mình muốn là thay đổi và hành động, mình cũng rất muốn nói cảm ơn với Tony 1 ngày nào đó bởi những điều trong sách rất ý nghĩa và tác động tới mình rất lớn, và mong bạn đừng dùng từ tống tiền như vậy nó hơi nặng đấy bởi nếu mục đích của Tony là tiền thì dượng đã xuất hiện rồi với số lượng sách khổng lồ được xuất bản dượng sẽ nổi tiếng và có nhiều tiền hơn nữa ,nhưng dượng đã không làm vậy với lại đầu quyển sách cũng có nói tất cả trong sách đều là hư cấu tưởng tượng bởi dượng không muốn các bạn đi bới móc thông tin như dẫn chứng ở đâu đáng tin không,Tony là ai? Mà dượng mong mấy bạn nhìn thấy mình trong mấy mẫu truyện đó và thay đổi từ bỏ facebook hay mấy thứ vớ vẩn mà tập trung cho mục tiêu của mình.

    ReplyDelete
  45. Chẳng hiểu bạn viết bài này nhằm mục đích tốt đẹp hay gì nữa. Nhưng rõ ràng tnbs lại giúp ích cho giới trẻ sống tốt hơn.

    ReplyDelete
  46. Mình rất ghét những người cố ra vẻ hàn lâm, uyên bác, nói chuyện trên trời mà dân đen mắt toét, lao động ko ai hiểu nổi. Giỏi thì tốt đời đẹp đạo, bình dân hóa câu chữ cho dân ngu cu đen họ nhờ. Vẫn thích dượng Tony - đọc dượng như tám chuyện phím với mấy chú, mấy bác hiền lành nhiều kinh nghiệm sống trong ngõ, trong xóm. Ko ganh ghét ai, chỉ sởi lởi khích lệ lũ trẻ

    ReplyDelete
    Replies
    1. Bạn có đòi hỏi những nhà toán học "bình thường hóa" kiến thức của họ?!
      Phòng mình trước kia có thằng cu em đọc TNBS nhưng cũng chỉ sướng thế thôi. Về cơ bản không có thay đổi gì, chỉ có tinh thần hưng phấn còn năng lực không có gì thay đổi. Cái cần thay đổi là năng lực chứ không phải là hưng phấn nhất thời.

      Delete
  47. Haters are losers

    Tác giả Tony đã ghi rõ là những câu chuyện đều là hư cấu, tưởng tượng hoặc nghe kể lại để nhằm minh họa cho ý kiến của mình. Không hiểu bạn đi bóc mẽ một hai chi tiết trong bài viết của tác giả Tony làm gì nữa. Tác giả muốn truyền đạt tinh thần của bài viết, mà ở đây là tinh thần dân tộc, mỗi người đều chịu khó làm ăn góp sức mình xây dựng tổ quốc.
    Mình thấy chủ blog có một bình luận thế này:
    "Cái câu tiêu đề đó chỉ để trốn tránh trách nhiệm thôi. Ở comment phía dưới đã có bạn chỉ ra là TnBS không bịa, họ đã lấy thông tin từ quyển sách "Lee Kun Hee" đã dịch ra tiếng Việt, điều đó cho thấy họ làm việc có tính toán cả đấy"
    Thật không hiểu bạn nghĩ gì mà viết ra được những dòng này, Tony đã tự nhan những bài viết của mình là hư cấu nhưng thực ra tác giả đã dành thời gian tìm hiểu sự thật, như vậy thì là tính toán gì?
    cách nói của bạn nghe sặc mùi hater

    ReplyDelete
    Replies
    1. Tự nhận, hay là "rào" trước cũng có thể là có ý đồ đó cả bạn ạ. Khi mà trộn lẫn giữa sự thực và hư cấu thì sản phẩm có thể còn khó ngửi hơn nữa đấy. Vì những cái đúng sẽ lấy được sự tin tưởng của bạn và dẫn dắt bạn đến những điều sai trái theo ý đồ của họ.

      Delete
  48. Rất thuyết phục, cảm ơn anh!

    ReplyDelete
  49. Hiệp sĩ viết thì văn phong trôi chảy lôi cuốn, lập luận sắc bén không "bẻ" được câu nào. Rất khâm phục Hiệp sĩ ở điểm này. Có điều mình cũng rất mong Hiệp sĩ đã thấy cái sai, cái không hay của xã hội, thì hãy dùng kiến thức uyên thâm của mình để viết nhiều bài học mang tính giáo dục hơn nữa, mang ý nghĩa tích cực hơn nữa để những người trẻ như mình được khai sáng.
    Cám ơn Hiệp sĩ.

    ReplyDelete