Gadget

This content is not yet available over encrypted connections.

Thursday, January 24, 2013

Ông Hà Văn Thịnh đã "ăn ốc nói mò" về Hiến Pháp Mỹ ra sao?

Ông Hà Văn Thịnh có viết một bài nhan đề "Vài nét về Hiến Pháp Mỹ" được đăng trên trang Bô Shit. Thật không hiểu sao ông ấy lại có thể hồ đồ ăn ốc nói mò, bàn toàn những chuyện mà chính ông ấy cũng không hiểu gì như vậy được. Hiến pháp cũng chỉ là một cách thức của thiết lập thế chế, các quốc gia vẫn có thể xây dựng hệ thống pháp luật mà không cần đến Hiến pháp, ví dụ nước Anh không có Hiến pháp. Do vậy, Hiến pháp không phải là thánh thần hay chìa khóa vạn năng để giải quyết mọi vấn đề về thể chế.

Ngay từ đầu ông này đã tỏ ra ngây ngô khi lập luận đầy mâu thuẫn: những nhà cách mạng Mỹ không thành lập một chính quyền cho tương xứng với công lao của những người đã khai sinh ra nền độc lập; hầu như họ không quan tâm đến việc ai sẽ giữ chiếc ghế nào, “ăn chia” ra sao chiếc bánh lợi quyền béo bở mà phải mất bao xương máu, suốt 10 năm trời mới giành được (17.12.1773-4.9.1783) và Ý định đó của sự ấu trĩ của lòng tốt nhanh chóng bị thực tế tàn nhẫn của xã hội sau chiến tranh giày xéo, tình trạng vô chính phủ nhanh chóng xảy ra, tiểu bang nào cũng muốn giành cho mình sự độc quyền cao nhất, có lợi nhất, khiến cho 13 tiểu bang gây ra bao cảnh huynh đệ tương tàn. Vấn đề cơ bản là các bang vốn độc lập với nhau chưa thỏa thuận được quyền lợi  để lập nước Mỹ, những người cha sáng lập nước Mỹ đành phải chấp nhận thực tế đó và chờ đợi chớ chả phải lòng tốt hay hy sinh gì. Có lẽ ông muốn vặn nghéo sự thật đi để đá xoáy một ai đó, song điều đó chỉ khiến cho người ta nực cười, một món làm tập văn kiểu học trò.

Ông Hà Văn Thịnh tiếp tục nói mò rằng: Những bậc tiên tổ của nhà nước Mỹ tương lai giật mình bởi họ đoan quyết rằng phải thành lập một mô hình nhà nước hoàn toàn mới, không giống với bất kỳ ai; và, quan trọng nhất, nó phải là nhà nước thực sự của dân, do dân, vì dân. Sáu chữ đó là sáu chữ vàng bởi nó trở thành nền tảng, cội nguồn, nguyên tắc bao trùm mọi nguyên tắc trong suốt quá trình soạn thảo Hiến pháp. Nếu ai đó chịu đọc bất cứ quyển sách vỡ lòng nào về Hiến pháp Mỹ thì cũng có thể bò lăn ra cười với lập luận ngô nghê của ông. James Madison, kiến trúc sư trưởng của Hiến Pháp liên bang Mỹ (ngoài Hiến pháp Liên Bang thì các tiểu bang cũng có Hiến pháp riêng), chính là người được ông nhắc tới ở đoạn tiếp theo, đã nhấn mạnh trong những cuộc tranh luận tại Cơ quan lập hiến 1787 rằng toàn bộ hệ thống phải được thiết kế để "bảo vệ thiểu số những người giàu có khỏi đa số (dân chúng)", đó là mục đích của chính phủ.(1) Nếu ông Hà Văn Thịnh muốn biết cái nguyên tắc được ông hóa vàng (ý lộn: vàng hóa) đó thể hiện như thế nào thì hãy xem tóm tắt các điều kiện bầu cử của các bang ở Hoa Kỳ ngay sau khi có Hiến pháp, hầu hết các bang đều quy định chỉ những người có tài sản hoặc thu nhập ở một mức độ nhất định mới được đi bầu cử (2), tức là nhân dân trong Hiến pháp Mỹ nhắc tới chỉ bao gồm những người giàu có, những người giàu có tối thượng chính là nguyên tắc đầu tiên của Hiến Pháp Mỹ, mà cũng phải nhắc thêm là người da màu, thổ dân và phụ nữ cũng không phải là nhân dân được nhắc tới trong Hiến Pháp Mỹ.

Những người giàu có thời đó là chủ đất, chủ nô hoặc chủ doanh nghiệp đã lựa chọn mô hình nhà nước tam quyền phân lập để loại bỏ một cách có hệ thống những người bình dân và nô lệ vốn chiếm đa số ra khỏi hệ thống quyền lực nhà nước. Chính họ đã áp đặt mô hình đó lên đại bộ phận dân chúng Mỹ chớ không phải là: Không một ai có quyền áp đặt mô hình nhà nước không tương thích với mong muốn và lợi ích của người dân như ông Hà Văn Thịnh ngộ nhận. Nếu ông còn nghi ngờ thì hãy tụng lại 100 lần cái câu của James Madison đã được nêu ở trên.

Cái nguyên tắc vàng mà ông Hà Văn Thịnh nhắc tới về việc sửa đổi Hiến pháp: chỉ khi nào có trên 2/3 thượng nghị sĩ hoặc thống đốc bang yêu cầu thì việc xem xét sửa đổi HP mới được đặt ra đã thể hiện rất rõ điều đó, thượng nghị sĩ là do các nghị viện bang bầu lên, mà các nghị viện bang lại chỉ bao gồm đại diện của tầng lớp giàu có. Như vậy, Hiến pháp Mỹ chỉ được sửa đổi khi bộ phận chóp bu trong tầng lớp giàu có muốn, đa số người dân chẳng thể làm gì để bảo vệ quyền lợi của mình ngay cả khi họ có vận động được một vài đại diện của những người giàu có.

Ông Hà Văn Thịnh tiếp tục đưa ra một điều khẳng định không cần chứng minh rằng: Xu hướng lạm quyền và lộng quyền là thuộc tính tất nhiên của con người, vì thế, phải thiết lập cơ chế sao cho đủ khả năng để ngăn chặn mọi ý đồ lạm quyền đóTừ trước đến nay chưa có bất cứ ngành khoa học nào chứng minh được thuộc tính tất nhiên của con người là gì, nếu làm được có lẽ ông nên thử chứng minh việc nói láo là thuộc tính tất nhiên của con người xem sao. Thẩm phán tòa án được giữ quyền trọn đời nên dẫn đến việc: tòa án sẽ không phải chịu bất kỳ áp lực nào từ phía chính quyền hoặc cử tri ; là chuyện hoàn toàn tào lao vì chức vụ đó phụ thuộc vào chính quyền, ví dụ thẩm phán tòa án tối cao do thượng viện phê chuẩn và tổng thống bổ nhiệm, thứ hai nữa là nếu ông ta cứng đầu cứng cổ thì lại có giải pháp khác, ví dụ như luật Mỹ lại tình cờ cho phép người ta lựa chọn tòa án để khởi kiện đối với các tòa khu vực tức là một ông tòa khu vực không biết điều sẽ suốt đời phải xử những vụ kiện gà kiện chó. Một quan tòa mẫu mực sẽ phải tuyên bố như Roger Taney trong vụ Scott kiện Stanford vào năm 1857 rằng người da đen như Scott không phải là công dân thuộc phạm vi của Hiến pháp Mỹ vì tại thời điểm hình thành Hiến pháp thì người da đen được "coi là tầng lớp thấp kém và hèn mọn" và không thuộc phạm vi "mọi người sinh ra đều có quyền bình đẳng" (3)

Ông Hà Văn Thịnh tiếp tục bài ca mùi mẫn mà không cần suy nghĩ : Các tiểu bang lớn luôn có xu hướng chèn ép các tiểu bang nhỏ hơn, vì thế, cơ chế tổ chức nhà nước phải hạn chế đến mức thấp nhất sự chèn ép này. Đây là lý do để các tiểu bang dù lớn hay nhỏ đều có hai thượng nghị sĩ trong thượng viện. Các tiểu bang nhỏ không thể bị chèn ép thì họ cũng chẳng thể có lợi thế nào trước các bang lớn, nhưng cái kỹ thuật tinh vi này nhằm một mục đích khác cao hơn ông tưởng tượng nhiều. Mỗi người dân chỉ sống tại một bang, nếu may mắn họ chỉ có hai thượng nghị sĩ xem xét đến quyền lợi. Còn các công ty lớn, tình cờ nó lại có mặt ở nhiều bang một lúc, như vậy lợi ích của các công ty lớn khi đưa ra thượng viện sẽ được ưu tiên cao hơn của dân thường bởi vì được nhiều thượng nghị sĩ của các bang khác nhau quan tâm đến.

Ông Hà Văn Thịnh có lẽ cũng xem qua những kiến thức cơ bản về Hiến pháp Liên bang Mỹ, nhưng mục tiêu của ông chỉ là trích dẫn một cách bừa bãi để minh họa cho sự chọc ngoáy của mình đối với ai đó chớ không thực sự tìm hiểu một cách đến đầu đến đũa, điều đó hoàn toàn được phơi bày một cách thảm hại. Ông kết luận: Không phải ngẫu nhiên mà Lời Tuyên thệ của Tổng thống Mỹ chỉ có một ý ngắn gọn là BẢO VỆ HIẾN PHÁP. Một khi HP được soạn thảo hoàn chỉnh thì mọi cố gắng của công dân – kể cả TT, chỉ duy nhất một vấn đề là bảo vệ để thực thi đúng như HP đặt ra, không cần bất kỳ một sự thêm, bớt nào bởi những thêm hay bớt đó đều làm vẩn đục HP! Nghe thì rất xuôi tai nhưng ông không hề biết rằng các tổng thống Mỹ có một kỷ lục về việc vi phạm Hiến pháp. Thomas Jefferson đã chống lại Đạo luật  chống nổi loạn năm 1798 bằng cách tha bổng các bị can bị kết án bởi đạo luật đó. Abraham Lincoln đã phản đối phán quyết của tòa án trong vụ Scott kiện Stanford (4). G.W.Bush đã lập kỷ lục về việc vi phạm Hiến pháp với việc bắt giam công dân Mỹ, công dân nước ngoài ở nước ngoài đem giam giữ ở Vịnh Guantanamo mà không thông qua tòa án, thậm chí còn đòi tra tấn họ để thu thập tin tức (5). Người Mỹ đã phàn nàn rằng Bush không phải là tổng thống hợp hiến vì ông ta đã không tuyên thệ theo Hiến pháp (6).

Nếu ông Hà Văn Thịnh muốn dùng Hiến pháp Mỹ để lưu ý rằng Hiến pháp của một nước nào đó cần phải tuân thủ theo những chuẩn mực đã được ông hóa vàng, ấy lại nhầm, vàng hóa ấy thì trước hết ông cần phải hiểu rõ nó đã, không thì đừng viết lung tung chỉ tổ làm trò cười cho thiên hạ mà thôi!

Nguồn của các trích dẫn:

(1): Noam Chomsky - "Nhận diện quyền lực"; Hoàng Văn Vân dịch / Đinh Hoàng Thắng hiệu đính; NXB Tri Thức 2012, trang 452

(2): Alexis de Tocqueville - "Nền dân trị Mỹ"; Phạm Toàn dịch / Bùi Văn Nam Sơn hiệu đính; NXB Tri Thức 2006 tái bản lần thứ nhất, trang 135

(3): Jay M. Feinman - "Luật 101 Mọi điều bạn cần biết về Pháp luật Hoa Kỳ"; Nguyễn Hồng Tâm, Trần Quang Hồng, Nguyễn Thị Thanh dịch / GS. Nguyễn Đăng Dung, TS. Vũ Công Giao hiệu đính; NXB Hồng Đức 2012, trang 39

(4): Jay M. Feinman - "Luật 101 Mọi điều bạn cần biết về Pháp luật Hoa Kỳ"; Nguyễn Hồng Tâm, Trần Quang Hồng, Nguyễn Thị Thanh dịch / GS. Nguyễn Đăng Dung, TS. Vũ Công Giao hiệu đính; NXB Hồng Đức 2012, trang 59

(5) Jay M. Feinman - "Luật 101 Mọi điều bạn cần biết về Pháp luật Hoa Kỳ"; Nguyễn Hồng Tâm, Trần Quang Hồng, Nguyễn Thị Thanh dịch / GS. Nguyễn Đăng Dung, TS. Vũ Công Giao hiệu đính; NXB Hồng Đức 2012, trang 77

(6): Noam Chomsky - "Nhận diện quyền lực"; Hoàng Văn Vân dịch / Đinh Hoàng Thắng hiệu đính; NXB Tri Thức 2012, trang 90

PS: Tình cờ làm sao 2 trong số 3 cuốn sách được trích dẫn lại rất có liên quan tới những người đứng đằng sau trang Bô Shit, thế mới biết làm sách là một chuyện còn thực sự đọc và hiểu nó hay không là chuyện khác.

Cập nhật:

Về một vị thánh thần của nhân loại mà ông Hà Văn Thịnh đã ca tụng thì có một đoạn trích từ David E. Stannard, American Holocaust: Columbus and the Conquest of the New World, New York: Oxford University Press, 1992. An excerpt (p. 120):

[T]he surviving Indians later referred to [President George] Washington by the
nickname "Town Destroyer," for it was under his direct orders that at least 28 out of 30 Seneca towns from Lake Erie to the Mohawk River had been totally obliterated in a period of less than five years, as had all the towns and villages of the Mohawk, the Onondaga, and the Cayuga. As one of the Iroquois told Washington to his face in 1792: "to this day, when that name is heard, our women look behind them and turn pale, and our children cling close to the necks of their mothers."

Khi biết được những cha già nước Mỹ đã tàn sát người dân bản địa da đỏ ra sao thì không lấy gì làm lạ khi gần hai trăm năm sau con cháu của vị thánh thần được ông Hà Văn Thịnh tung hô ồn ào đã vinh danh cha ông mình bằng vụ những vụ thảm sát kiểu như Mỹ Lai và Mỹ Khê.